Nhà thơ Võ Miên Trường _ Đóa ngày khép mở

 

Nhà thơ Võ Miên Trường, Hội viên Hội Nhà Văn TP. HCH

Hiện chị sinh sống tại Xuân Lộc- Đồng Nai

Đã xuất bản các tập thơ: 

- CHIỀU NẮNG VỠ năm 2015

- CHẠM KÝ ỨC ĐÊM năm 2017

-GIỮA BỘN BỀ TÔI năm 2019

- NHẶT SỢI BUỒN THÊU CHỮ năm 2021

- LỤC BÁT CHÂN MÂY năm 2023…


 


1- THÁNG BA VỪA MỞ


Hoàng hôn vừa hạ đường bay

Lạ em nắm níu sợi mây lạc lòng

Và thơ - mật ngữ rêu phong

Luân hồi… sóng cứ từng vòng chạm - tan

 

Xuân còn cư trú trên ngàn

Nguyên khôi kìa những muôn vàn đợi xanh

Tràn tay nỗi nhớ cầm canh

Mà tình như  sợi chỉ mành đong đưa

 

Mùa như đồng lõa giăng mưa

Dắt trang quá khứ về thưa thốt chiều

Quấn tròn một búi rong rêu

Tháng ba vừa mở yêu kiều còn đang…

 

Và em áo mỏng nhân gian

Kết hoa cho những đoan trang dậy thì…

 

2- DẠ KHÚC MÙA

 

Dạ khúc mùa trở gió

Nắng rêu trải lưng thềm

Tháng ba hoa gạo vỡ

Rắc ngọt tràn vai em 

 

Chân phiêu linh kiều nữ

Tóc rối chiều cài hương

Nhặt sợi buồn thêu chữ

Vắt kiệt lòng đan thương

 

Cầm hoàng hôn soi đêm

Vấp chân trời mộng mị

Chìa bàn tay khát đợi

Hành khất mùa trăng êm

 

Dạ khúc mùa thơ giăng

Trên môi người ái ngại

Hương lòng đêm sóng sánh

Trổ nhánh đời phân vân

 

Em phơi ngày hong nhớ

Mặc định mình đa mang

Mặc sóng đời xô vỡ

Dạ khúc mùa mởn xanh

 

3- MỜI EM Ở LẠI ...

 

Mời em

rót rượu vào thơ

Lưng chừng trăng

rót

ơ hờ vào đêm

 

Mời em

ngồi xuống bên thềm

Rót thơ

vào rượu

rót

mềm môi nhau

 

Đợi trăng

rót

cạn giọt sầu

Lênh loang

em rót

đục ngầu cuộc ta

 

Thơ tràn

rượu rót

nguyệt ca

Mời em ở lại say…

                          và yêu tôi.

 

4- CHIỀU ĐÀ LẠT VÀ TÔI

 

Tia nắng chạm nhẹ trên lối đi một chiều Đà Lạt. 

Những con thác đầy nghị lực đổ xuống núi rừng ngơ ngẩn biếc xanh. 

Ta một mình áo mỏng mong manh. 

Ướp hết lạnh vào lòng một chiều đông đang gió.

 

Ơi Đà Lạt với mênh mang sương phủ. 

Cứ tròng trành như rượu mới chớm say. 

Viên ngọc bích Hồ Xuân Hương quyến rũ. 

Và quán cà phê tím nhớ đã giăng đầy.

 

Cứ cô độc giữa rừng thông mà gọi bước. 

Tán lá xòe như bóng mẹ chở che. 

Ta bất chợt những điều xưa cũ. 

Tất cả còn nguyên dù năm tháng xa mù.

 


5- ĐOÁ NGÀY KHÉP MỞ

 

Đẩy hoàng hôn về ngõ chiều đầy

Em đi ngược phía lòng đang sóng

Vạt nắng phân thân thành hai phía 

Tia chớp cuối ngày ngược ánh sao bay

 

Rất lạ như ngày mình chưa có, chưa hay

Ánh mắt người thơm nồng hương gió

Em đan chiều vào những điều chưa ngỏ

Cuộc luân hồi - hai chiếc bóng song song

 

Cạn ngày rồi ai còn nhớ đến ai

Lá tiếc nuối rơi phía chiều chạng vạng

Căn phòng nhỏ chiếc dương cầm lên tiếng

Nối nỗi buồn đang giăng mắc trong em

 

Đường chân trời ngày càng xa lăng lắc

Nửa trăm năm tri kỷ giấc mộng nhàu

Đăng nhận xét

Mới hơn Cũ hơn