Nhà thơ Đặng Tường Vy _ Sống cho hào sảng, một lần rồi thôi

 Nhà thơ Đặng Tường Vy, tên thật là Đặng Thị Lụa, sinh năm 1976

Nguyên quán: TP. HCM, hiện định cư tại Pháp. Chị là Hội viên Hội Nhà Văn - TP HCM

TÁC PHẨM ĐÃ XUẤT BẢN 

• Giọt sương khuya (Nhà xuất bản Đồng Nai – 2015)

• Lá thu phai (Nhà xuất bản Văn hóa – Văn nghệ – 2016)

• Sóng tình (Nhà xuất bản Hội Nhà Văn – 2017)

• Sóng ngầm (Nhà xuất bản Hội Nhà Văn – 2017)

• Khói hôn mê (Nhà xuất bản Hội Nhà Văn – 2018)

• Bóng câu chìm nổi (Nhà xuất bản Nhân Ảnh – 2018, in tại Mỹ)

• Thanh xuân đi vắng (Nhà xuất bản Nhân Ảnh - 2020, in tại Mỹ) 

• Đàn bà xếp chữ (Nhà xuất bản Hội Nhà Văn - 2021) 

. Thơ tình Đặng Tường Vy (Nhà xuất bản Hội Nhà Văn 2023) 

. Ảo ảnh tình yêu (Nhà xuất bản Hội Nhà văn 2024)



 AI ƠI, ĐỪNG LAY NGỌN GIÓ  


Có ai khâu giùm tuổi trẻ 

Có ai nhuộm biếc mùa xanh 

Để con quay về bên mẹ 

Như ngày chân bước tập tành 


Người ta nhuộm xanh mái tóc 

Vụng về khâu vết chân chim 

Thời gian chuyền nhanh chân sóc 

Còn mẹ xin nhớ về tìm 


Ngày kia vàng ươm chuối chín 

Liêu xiêu dáng đứng mẹ già 

Tuổi thơ tìm qua lăng kính 

Nghẹn ngào nghĩa mẹ công cha 


Ai ơi, đừng lay ngọn gió 

Cuộc đời không rụng bên sân 

Ai ơi, giữ giùm trăng tỏ 

Cho mẹ tóc mãi màu xanh. 


XIN ĐỪNG BƯỚC VỘI 


Xin đừng nói tiếng chia xa 

Trong mưa có nắng, trong ta có tình 

Tử sinh, sinh tử vô hình

Trong sinh có tử, trong tình có ta 


Xin đừng nói tiếng chia xa 

Trong vàng lá đổ sinh ra xanh mầm 

Từ trong sâu thẳm lặng câm 

Trăm nghìn nhịp đập nói thầm yêu anh 


Xin đừng bước vội qua nhanh 

Trong tan có hợp, trong thành có hư 

Trong ảo ảnh, có chân như

Trong em gói cả trăng thu tặng người 


Tình em nốt nhạc không lời 

Nhẹ nhàng len lỏi tình rơi giếng tình 

Con tằm khát lá tồn sinh 

Riêng em khát tiếng: ơi mình, mình ơi! 


TÌNH EM LÀ BIỂN RỘNG 


Anh có biết? 

Mây mùa đông giăng màn 

Cây thoát y, ẩn mình chờ ngày trổ nụ 

Đón Xuân sang. 


Anh có biết? 

Khi tuyết rơi đầy sân

Đôi bồ câu trú vào hiên, tình tự, sinh tồn  

Chờ ngày nắng mới. 


Anh có biết? 

Trái tim người đàn bà đi qua dông bão 

Vẫn đập nhịp nhàng, bình yên 

Vững vàng… độc bước. 


Anh có biết? 

Nhịp đập cuối cùng của thiên nga khi bạn tình rời xa mãi mãi 

Như ngọn nến lập loè vụt tắt giữa đêm đông 

Tan chảy! 


Hỏi vậy thôi! 

Em cũng không biết, có phải “Nước chảy đến cùng là thác đổ”

Hay chỉ là lời truyền? 


Thắc mắc cũng vậy thôi! 

Đêm lại ùa về 

Em biết! 

Tình em là biển rộng. 


SỐNG CHO HÀO SẢNG, MỘT LẦN RỒI THÔI 


Ngập ngừng chân bước trời Âu

Xứ người khó tránh dãi dầu gió sương 

Noel về khắp nẻo đường 

Bên cây Thập tự, Chúa thương nguyện cầu. 


Chuyến tàu hun hút ngõ sâu 

Ai rồi cũng bước qua cầu tử sinh 

Rải yêu thương khắp ngõ tình 

Cầu mong nhân loại yên bình muôn nơi 


Ai rồi cũng trắng tuyết trời 

Ai rồi cũng sẽ về nơi yên mồ 

Đường trần mưa tuyết che ô 

Nắng hong cháy tóc, giọt mồ hôi lăn 


Biển hồ nhân ái rất cần 

Sống cho hào sảng, một lần rồi thôi 

Phơi tình trong nắng tinh khôi 

Hong khô chiếc áo rách tơi tháng ngày 


Bày mâm hào sảng đủ đầy 

Nếm nêm đủ vị xuân ngay trong lòng 

Chén tình ấm giữa lạnh đông 

Ừ thì, gió cũng biết cong môi cười./. 



Đăng nhận xét

Mới hơn Cũ hơn