Nhà thơ Nguyễn Thị Hằng _ Người đàn bà không tuổi

 

Nhà thơ Nguyễn Thị Hằng, Sinh năm 1975

- Quê quán: Phường Bắc Hà, thành phố Hà Tĩnh, tỉnh Hà Tĩnh

- Hiện là giáo viên Trường THCS Nguyễn Du, Phường Thành Sen, tỉnh Hà Tĩnh

- Hội viên: Hội Liên hiệp VHNT Hà Tĩnh - chuyên nghành Thơ, Hội Nhà văn Việt Nam (2024)

- Tác phẩm chính đã xuất bản:

+ Trổ mùa hương xưa ( NXB Hội Nhà văn, 2019 )

+ Khi người đàn bà mộng du (NXB Hội Nhà văn, 2022)

 


NGƯỜI ĐÀN BÀ KHÔNG TUỔI

 

Người đàn bà choàng tỉnh

sau giấc ngủ muộn buổi xế chiều

Những tia nắng chiếu xiên qua cửa sổ

In vệt bóng lá lên khuôn mặt trái xoan còn ngái ngủ

 

Người đàn bà nhìn mình trong gương

hất nhẹ chiếc đầu làm tung suối tóc

nhiều sợi đen lẫn vài sợi bạc

sống chung trên một mái đầu

Vậy mà hôm mới gặp

Anh gọi em người đàn bà không tuổi

 

Người đàn bà mặc đồ đi dạo

Bước chân về phía cánh đồng hoang

Đi ngược xa một góc phố  dậy men

Nơi những ánh mắt đua tranh

và những cái đầu toan tính

 

Trên con đường vắng vẻ

Hoa vàng cỏ dại chào tôi

Con bướm trắng chờn vờn phía trước

Mê hoặc bước chân phủ dụ linh hồn

Tôi đi dưới hoàng hôn ẩm ướt hơi sương

Biển ngậm vầng trăng mười bốn

Linh thiêng một cuộc hẹn hò   

 

Trong lòng tôi

tứ thơ Lý Bạch dâng trào

Và ngọn gió vô tình hất tung mái nhà tranh Đỗ Phủ

Kẻ sỹ đa cùng mang lòng vũ trụ

Người ôm trăng thỏa mộng càn khôn

 

Người xưa đi còn lại tâm hồn

Những vần thơ và con người không chết

Hàn Mặc Tử bảo chỉ có trăng sao là bất diệt

Còn mọi điều tất thảy qua đi

 

Có một người mất ngủ

Soi thấy mình nhan sắc trong gương

Cánh bướm Trang Chu mách lẻo dẫn đường

Cuộc đi dạo linh hồn

và ý nghĩ la đà trên cỏ

Người sẽ chết nhưng thơ người không chết

Tôi chạm mặt thơ

cùng với biển và trăng

 

Mặt trăng trên đầu tiễn bước tôi về

Biển sau lưng gầm gào sóng bủa

 

Nếu có anh ở đây chắc em bớt  đi rét lạnh

Đôi môi em sẽ tươi hơn nụ cười

Dưới cái nhìn của anh

Có phải em là người đàn bà không tuổi…

 

KÝ ỨC MÙA YÊU

 

Vội vàng đánh thức giấc mơ

Đường xưa hoa nắng đợi chờ môi hôn

Vần thơ đỏ thắm dỗi hờn

Khẽ nâng tà áo gió luồn mênh mông

 

Ai đem vò rối tơ hồng

Liêu xiêu nỗi nhớ bềnh bồng dấu yêu

Bóng ai nghiêng đổ ráng chiều

Sầu loang nửa vạt đìu hiu bãi gầy

 

Vuông tròn tưởng lại những ngày

Tình em từ buổi thơ ngây đã buồn

Nhụy hờ e ấp ngậm sương

Trao người một nửa phấn hương dậy thì

 

Cuối trời mỏi cánh chim di

Đã mòn con mắt người đi không về

Sao đôi hai cái nằm kề

Sao đơn ở lại lòng tê tái lòng

 

Câu thơ ai bắc cầu vồng

Cong vênh mấy nhịp sầu đông chắn đường

Người đi dứt gót tơ vương

Đếm mùa lá rụng mà thương gót hài

 

Vầng trăng ai nỡ chia hai

Mùa yêu ngất tạnh thương hoài cũng qua…

 

NGÀY BẮT ĐẦU

 

Ngày bắt đầu bằng một tiếng chim

thảng thốt

cô đơn

kêu vàng nỗi nhớ

Tiếng kêu trượt dài trên mặt sông

Đêm uể oải cựa mình

 

Ngày bắt đầu bằng ánh mắt thủy tinh

Lấp lánh sương mai

dịu dàng hôn lá cỏ

Xa xa trong ngôi vườn nhỏ

hàng trăm sự sống hồi sinh

 

Ngày bắt đầu nơi em

Bằng tiếng cứa sắc linh hồn trĩu nặng

Tiếng kêu khi đêm nghiêng về sáng

Tiếng kêu giấu lời hẹn hò

Ru em ngủ quên ngày tháng trong thơ

 

Em đi ra ngoài trời

Hỏi thăm mùa thu về anh

Qua đôi mắt biếc

Qua nụ cười héo hắt

Bàn tay với lên cây cao như một trụ đèn

 

Ngày bắt đầu bằng trùm chiếc áo len

Không thể đưa tay chào

Vì nỗi nhớ chênh vênh

Trên sợi nắng vàng ươm tơ lụa

Có lời yêu nào mà em quên chưa kịp nói với anh

 

Ngày bắt đầu bằng nỗi khát khao

lặng thầm

Bây chừ hơi thở anh

Chắc khác ngày xưa

Còn hơi thở em

Như hồn lá chết

 

Mưa chiều đang tới

Kéo những nỗi đau

Làm rụng đi những chiếc lá còn tươi

Làm những mùa vui xa lắc

Gió thổi sầu lên lạnh ướt vai gầy

 

Mơ ngày anh về

Em ngồi rẽ tóc

Với hương yêu ướt lạnh ngón tay

Và một lời em nói

Xin giữ cho nhau

Chút hồn chung đừng để gió lay

Chiều thổi nhẹ, mà sao mùa thu bật khóc.

 


VẪN LÀ EM

 

Vẫn là em đấy

Vẫn là em thôi

Đóa hồng bé dại

Sáng trên lưng đời

 

Muôn sao nhấp nháy

Nghìn hạt châu rơi

Vai tràn tóc suối

Nhấp nhô ngực đồi

 

Chim di về đậu

Trên nhánh thảnh thơi

Cất lên tiếng hát

Chào mùa xuân tươi

Nắng reo trong mắt

Nắng hồng trên môi

 

Này anh phiêu dạt

Góc biển chân trời

Mà thiên đường mộng

Vẫn xa mãi hoài

 

Người xưa có khác

Tình xưa xa rồi

Người em năm cũ

Chưa hề phai phôi

Vẫn là em đấy

Vẫn là em thôi.

 

TÌNH YÊU

 

Nhọc nhằn gieo từng ký tự

chẳng mong vụ mùa bội thu

người đàn bà mộng du

mở cửa cho những con chữ sổ lồng

 

Đêm tình tự

những khung cửa mầu xanh

những giàn hoa tím

những cồn cào nông nổi

những trở trăn khao khát tự do

 

Người đàn ông không tuổi

thuần khiết như cây trái vườn nhà

không quá khứ

không tương lai

ung dung độc ẩm dưới trăng ngàn

 

Rao bán thời gian

trên cánh đồng chữ nghĩa

vui buồn hoan ca

đâu cần phải đeo mặt nạ

 

Người đàn ông và người đàn bà

gặp nhau trong trò chơi đặc biệt

thú vị , sòng phẳng

tơ vương một đời

mà chẳng hết lòng nhau...!

 

 

 

 

Đăng nhận xét

Mới hơn Cũ hơn