Nhà thơ Phùng Hiệu _ Ngôn ngữ lên ngôi

 

Nhà thơ Phùng Hiệu tên thật là Phùng Văn Hiệu, sinh năm 1976 tại Đà Nẵng, Hiện sinh sống và làm việc tại TP.HCM. Là Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam.

Tác phẩm đã xuất bản các tập thơ: Tình không dám ngỏ - 2008); Thức giấc - 2010; Trong thế giới nguỵ trang - 2014; Dấu chân biển cả - 2018; Biên bản thặng dư - 2019

Trong quá trình sáng tác của mìnhm, anh đã đạt được các giải thưởng: Tặng thưởng Hội Nhà văn TPHCM năm 2019 cho tập thơ Biên bản thặng dư; Giải thơ Áo trắng 2020 cho chùm thơ lục bát.

NGÔN NGỮ LÊN NGÔI

Chợt một ngày ngôn ngữ đa đoan

Đừng hỏi tại sao

Có những vần thơ được rót từ đáy cốc

Khi nhìn vào chiếc ly

Tôi bỗng thấy cả sông ngòi và đại dương

trong đó

Chảy miên man hình tượng ngôn từ

 

Chợt một ngày châu thổ bị lãng quên

Tôi cầm lấy bát cơm

Và chợt thấy những con trâu, cánh đồng,

mùa gặt

Hạt gạo trắng còn nguyên màu nước mắt

Câu thơ sót lại sau mùa

 

Chợt một ngày tôi nhận ra tôi

Từng lang thang dưới bầu trời chữ nghĩa

(hoặc ký tự)

Tôi nghe được tiếng hát của mưa

Tiếng cười của nắng

 

Tiếng nói của cỏ cây

Tiếng rên của mây

Tiếng buồn của đất...

Tiếng núi đồi hoa cỏ yêu nhau!

 

Tôi nghĩ thế giới này có thể sẽ mất đi

Nhưng còn lại vần thơ nhân cách.


DẤU CHẤM

 

Có một quãng đường mang tên dấu chấm

Không quanh co nhưng khúc khuỷu

gập ghềnh

Chỉ một ngả mà lối về muôn hướng

Bước chân khờ theo vạt nắng chông chênh

Có một dòng sông chảy về miền ngược

Thuở núi đồi vừa mới nhấp nhô lên

Thuở con sóng còn vương triền bãi cạn

Bờ miên man bồi lở phía sau ghềnh

 

Có một thiếu phụ mơ màng khát vọng

Hét vang lên trong hạnh phúc mơ hồ

Những đôi mắt lặng thầm qua rất vội

Sau ánh rèm lặng lẽ một người mơ...

 

Họ xa rồi dang dở những vần thơ

Người thiếu phụ chắp tay vào quá khứ!

 

Tết của người công nhân góa phụ

Chị cầm tháng lương nép vào bóng đêm

ngoài kia

những vì sao giật mình trở giấc

những bước chân âm thầm tháng chạp

gọi nhau về sau tiếng kẻng tan ca

 

Chị ước bầu trời không có mùa đông

cho những đứa con thơ đừng đòi mua

áo ấm

cho bà mẹ gầy còm đêm sương ướt đẫm

chén cơm vơi run rẩy phía sau ngày

 

Tiếng kẻng  mùa này không chứa nổi

giấc mơ

sau buổi tan ca

chị nghe âm vang từ quê nghèo réo rắt

những tấm áo đàn con se thắt

cái tết nghèo -  giá trị thặng dư

 

Đêm giao thừa khói bếp lạnh như đông

nhìn lũ trẻ mơ về nhau chiếc áo

nơi chái bếp xuân về dăm ký gạo

với dưa cà cơm mắm đợi mùa sang.

 

THÁNG CHẠP

 

Dạo em về lối cũ chạm ngày đông

Vạt nắng cuối chiều vụt qua thương nhớ

Đêm tháng Chạp giá băng lòng kẻ ở

Bỗng  giật mình, như nhớ một người dưng

 

Hoang vắng lắm, hương mùa thôi trút gió

Bờ mênh mang, bờ lạnh đến vô chừng

Trong cánh lá mắt chiều hoang tháng Chạp

Thoảng trong ngần môi mắt cũng rưng rưng

 

Và mây trắng giữa đêm chừng bật khóc

Cho tương tư chạm lối thuở em về

Ta rót lỡ nửa mùa trăng bỗng dại

Chợt vô cùng khi trót cạn đam mê

 

Ta trở lại khói hương ngày tháng cũ

Đêm ba mươi còn xót lại giao thừa

Trong nắng sớm bình minh vừa giác ngộ

Nẻo ta về bên ấy cũng vừa xuân.

 

BÌNH NGUYÊN XANH

 

Những tia sáng đan xen

Trong khu rừng cao su ngái ngủ

Đêm bình nguyên trở giấc

Mồ hôi quyện hạt sương khuya

 

Khi những ánh đèn quét trên mắt lá

Và những cánh tay quen thuộc tìm về

Trong khuôn viên định mức

Giọt nhựa giọt đời đan lẫn vào nhau

Như thể một bức tranh không có gam màu

 

Khi bình minh chối từ lõa thể

Tôi quệnh quạng qua những hàng cây

                                   bằng đôi giày ủng

Chiếc gân tay rách tướp tháng ngày

Chị vào mùa giữa lúc đêm đông

Anh trút mủ giữa ngày nắng cháy

 

Thời gian như quen thuộc

Những bàn tay nông trường

Những bước chân thế hệ

Băng qua trùng điệp núi đồi

Qua những cánh rừng cao su đất đỏ

Cho Bình Lộc nguyên xanh.




TUỔI THƠ TRONG MẮT MẸ

                                                Dành tặng mẹ tôi

 

Lạch cạch! Lạch cạch!

Vòng xe đạp thồ băng qua con dốc

Phình phịch! Phình phịch!

Nhịp tim mẹ xua tan làn sương mỏng

Đêm chưa tròn giấc ngủ trung du

 

Như chiếc đồng hồ báo thức

Mẹ đi qua thời thanh xuân

Mẹ đi qua thời đạn lửa

Mẹ đi qua mỗi ngày một bữa

Sắn khoai…

 

Bằng mái đầu tẩm nắng pha sương

Bằng đôi chân trần nứt nẻ

Bằng đôi vai nhỏ gầy gò

Giữa cuộc đời bữa đói, bữa no

Mẹ bọc đàn con gầy còm ốm yếu

 

Hôm nay

Con trở về tóc mẹ đã hoa râm

Chân mẹ bước quãng đường không ngắn lại

Ôi vòng tay trải hai mùa thế kỉ

Những vết nhăn không khuất phục bao giờ

 

Con tựa đầu vào hơi thở ngày xưa

Nhìn vết thời gian còn in trên mắt mẹ

Con đi nửa quãng đời tuổi trẻ

Mới biết tuổi thơ mình

Từng lăn trên sóng mắt

Mây trắng thầm tóc mẹ đêm đêm.

 

 

 

 

Đăng nhận xét

Mới hơn Cũ hơn