Nhà thơ Trọng Nhân Nghĩa _ Chắt chiu từng tháng từng ngày

 NHÀ THƠ TRỌNG NHÂN NGHĨA

Tên thật: Nguyễn Khắc Thắng, Quê quán: Chùa Thày, Quốc Oai, Hà Nội

Hiện công tác tại Tổng cục HCKT, BQP; Là Hội viên hội Nhà Văn TP.HCM.

Đã xuất bản 7 tập thơ riêng. 

 


1. RU CON VÀO GIẤC TRUYỆN KIỀU

 

À ơi...

"Trăm năm trong cõi người ta"

Đưa nôi con ngủ bố ca vần Kiều

Trông con khoẻ mạnh đáng yêu

Trăng lên từ những vườn chiều lẻ đôi

 

Gió thu xào xạc đầu hồi

Nguyễn Du vừa bước vào đời Kiều- Kim

Mắt con còn nhắm lim dim

Chênh chao lòng bố nổi chìm tuổi thơ

 

Câu Kiều đồng vọng bãi bờ

Mẹ đi buôn bán sớm trưa rau hành

À... ơi một khoảng trời xanh

Còn xuân tơ nõn bên cành cha ông

 

Chàng Kim một thuở rung lòng

Mười lăm năm cứ lòng vòng rủi may

Thúy Kiều đoan chính đa tài

Cho nên vùi dập chẳng nài tiếng tăm

 

Cách nhau những mấy trăm năm

Hồn thơ cụ Nguyễn cứ găm vào đời

Mượn Kiều cụ nói đầy vơi Tình yêu thương trọn niềm vui sắc tài

 

Ru con tròn giấc đêm dài

Truyện Kiều bố hát thay lời nước non...

           

2. TIẾNG QUÊ

 

Ỡm ờ giọng nói nhà quê

Mà thành hồn phách si mê bao người

Nước trong quảy tự giếng khơi

Vừa ăn uống tắm rửa thời ấu non

 

Nắng mưa bão táp dập dồn

Vẫn tình man mác vui buồn sẻ chia

Con rô, con sít, thia lia

Một thời ấm bụng trên đìa, dưới thung

 

Mạ non theo mẹ ra đồng

Tháng ba nghe sấm vẫy vùng tốt tươi

Điếu cày cha rít từng hơi

Phả lên cao khói về trời tụ mây

 

Chắt chiu từng tháng từng ngày

Nuôi con khôn lớn sá cày vập sâu

Nâng niu vạt nắng, màu rau

Chăm con khôn lớn lên tàu xa quê

 

Lâu lâu mới có dịp về

Cha thường thủ thỉ giọng quê nhớ dùng

Tiếng quê hồn của cha ông

Con đừng pha tiếng chạnh lòng nghe con.

 

3. GẶP ANH

( Biển Đông vạn dặm giang tay giữ

Đất Việt muôn năm vững trị bình... Nguyễn Bỉnh Khiêm)

 

Và bất chợt ta gặp nhau thật lạ

Những nôn nao nắng gió ở Trường Sa

Đã như thể vọng về qua kẽ lá

Một chiều xuân mây trắng lượn bay về

 

Và như thế có duyên ngầm lặng lẽ

Trái bàng vuông chao chát rụng bên trời

Vượt bão tố phong ba mặn mòi hơi nước biển

Gửi tình yêu qua năm tháng đời người

 

Em ngạc nhiên tay cầm lên ngắm mãi

Thấy anh cười vui rạng rỡ nét ngời

 Em cứ tưởng mình đang mơ sương khói

Giữa thành đô sao gió lộng biển khơi

 

Nhưng không phải em gặp anh một khắc

Thế là yêu luôn miệng nhắc tuyệt vời

Anh cuối cùng nét mặt vẫn thân thương

Em cũng thấy trong mơ tình vụng dại

 

Bao mất mát cũng không bằng đem trao lại

Cả giang sơn hùng vĩ những con tàu

Cho kẻ khác cứ lăm le đòi chiếm đóng

Dù chỉ là bãi cát vàng hay nửa cánh chim bay

Cầm trái bàng vuông em lật mãi trên tay

Mà xoa xuýt hết nửa ngày anh mong nhớ

Và em ạ

Biển trời của ta không bao giờ chia tách

Những Gạc Ma, Cô Lin, Len Đao...một thuở

Hải chiến kình ngư máu đỏ nhuộm cờ

Để Tổ quốc tung bay trong phút giây lịch sử

 

Các anh đã nhiều người nằm lại

nơi Trường Sa, Hoàng Sa nắng gió

Để có hôm nay

Mùa xuân cho ta một sát na bất ngờ hiếm có

 

Đi giữa phố vui mà lòng ta luôn nhớ đảo

Với tình yêu tha thiết mặn nồng say...

 


4. SEN NỞ AO ĐÔI

(Quý tặng nhà thơ Lê Thiếu Nhơn, nhà thơ Phạm Phương Lan nhân chuyến thực tế sáng tác tại Bình Tân)

 

Chớm thu về với Bình Tân

Ao Đôi sen nở trong ngần hương bay

Mắt tình em liếc tôi say

Phương Nam gió nắng khẽ lay động cồn...

 

Lời ca đằm lắng môi son

Áo bà ba nảy bồn chồn dáng ai

Nét duyên thầm, nét trang đài

Từ nơi bùn đất nở hoài nghìn năm

 

Sen Tây Hồ - Sen Nghệ An

Sen xanh Đồng Tháp...

Việt Nam quê mình

Hương thơm ngát thoảng nghĩa tình

Vượt bao gian khó ẩn mình toả hương

 

Giữa hồ nước lặng soi gương

Dáng sen bung nở vấn vương áo dài

Qua mùa dịch giã chưa phai

Hương Sen ngây ngất giêng hai nhân từ

 

Sen hồng, sen trắng,...thiên thư

Níu lòng ân nghĩa lời ru hoà bình.

 

5. MƯA ĐỎ

Ngồi xem mưa đỏ chiều thứ

Mà lòng quặn thắt chiến khu cổ thành

Đạn bom xe pháo đì đoành

Hai bên chiến tuyến cố giành đất dân

 

Chiến tranh tàn khốc bội phần

Chiến trường đổ máu đâu cần diễn sâu

Nhói lòng gan ruột xót đau

Quân ta nằm xuống đổi màu tự do

 

Tuổi đời xanh mãi nỗi lo

Vì dân vì nước cơ đồ mai sau

Dòng Thạch Hãn thấm thương đau

Máu hồng đổ xuống lao xao đến giờ

 

Bao hồn trai tráng mộng mơ

Trinh nguyên lỡ hẹn câu thơ lưu truyền

Lửa bùng lên tuổi thanh niên

Làm sao cháy nổi tuổi tên anh hùng

 

Cần gì xâu diễn mông lung

Để phi nhân tính lạnh lùng giả chân

Sẹo thương vong đã nguôi dần

Đất nước thống nhất thêm phần đẹp tươi

 

Hoà bình rạng rỡ nét cười

Cảnh chim tung cánh giữa trời tự do

Chiếc khăn rằn má trao cho

Là tình Nam- Bắc cụ Hồ hằng mong

 

Vạn ảnh hình, nén hương cong

Giữ hình Tổ quốc về trong an lành

Bao nhiêu mất mát hi sinh

Bấy nhiêu thế hệ hiển linh trợ phù

 

Bàng hoàng đêm đứng ngẩn ngơ

Nghe mùi Cỏ cháy trong mưa cổ thành...

            

Đăng nhận xét

Mới hơn Cũ hơn