Nhà thơ Phạm Thị Cúc Vàng, Hội viên Hội Nhà Văn TP.HCM
TẠ TÌNH
Nếu lỡ một ngày thơ ta mạo phạm tình yêu
Cợt nhã nó bằng những lời xúc xiểm
Thì xin trái tim đã rũ úa, bỏ qua
Đừng ghim lại biến thành thù truyền kiếp
Hãy cảm thông vì nhiều phen lỗi nhịp
Khiến dập bầm hùa lại khứa nát cả niềm tin
Dù nhạc lòng gắng bao lần biến tấu
Nhưng khúc ca vẫn lạc lõng về đâu
Giọng đục khàn vớt vát từ vực sâu
Trong hoăm hoắm ấy âm trưởng tươi vui bị cày nát
Nốt trầm buồn được thể cứ trào dâng
Để tâm tư mãi luân lưu niềm xao xác
Hãy mở to mắt nhìn, nghe nỗi đau toang hoác
Âm lượng vang vang những tình tự ngày xa
Chẳng ngờ đâu nay trở nên rỗng tuếch
Câu từ túa trong không gian bay muôn hướng, mịt mùng
Nói vậy chứ, ngày ngày vẫn dõi về phía mông lung
Ao ước sao một lần trời ngược gió
Mang trả lại lời xa xưa gắn bó
Ta thu hết mọi trách hờn oán giận, tạ lỗi với tình yêu
GIÊNG XUÂN
Khép mùa
Én xếp cánh xuân
Mai vừa rụng cả bâng khuâng
Phai vàng
Rằm Giêng
Nhón bước khẽ khàng
Tháp trăng tròn lẳn
Dịu dàng em tôi
Nét son
Mơ ước trên môi
Ngày qua
Để lại bao lời thỉnh an
KHÁT XUÂN
Bụm trong tay một vốc tình
nhấm từng men rỉ rùng mình ta say
giọt thơ sa lạc vào đây
ngọt ngào đêm bén chạm mây mưa trời
Nhờ ai đắp lại nắng vơi
Hòng đem sưởi ấm cuộc đời buốt đau
sấy khô vạt sống nhĩ nhàu
ủ xanh dòng mắt ướp màu tim căng
Hỏi ai hàn lại vầng trăng
dang tay gom cả vào ngăn ước thề
phục sinh ngày tháng yêu mê
bùng lên khát vọng bộn bề chiếu chăn.
SAU MƯA
(Chị Bich Pham, Ngân Liên, Oanh Pham, Iam Mai, Tùng Phạm... Ngày ấy)
Thèm nghe mùi thơm nước mưa máng xối
Của một thời tắm gội tuổi thơ tôi
Tiếng bồm bộp gõ mái tôn khuya tối
Nhớ nhịp nhàng những tấu khúc dần trôi
Lại thèm nghe oàm oạp sau đêm mưa
Dàn đồng ca côn trùng hòa ếch nhái
Nẫu lòng hơn bolero tê tái
Đã thật xa nhưng dấu khắc không thừa
Võng tòn teng, đong đưa ngày thiếu nữ
Thưởng thức rằm qua kẻ lá vườn nhà
Hồn thơ dậy cũng nhờ trăng - mây - gió
Thi sĩ tồi sao diễn được ngày xa?
Tìm mãi mùi khoai lang luộc, bắp nướng
Hương ngọt thơm bánh dẻo, sữa đậu nành
Ngày còn khó mấy chị em nhín chút
Giờ rẫy đầy không còn vị lúc xưa
Nói chẳng hết những cảm xúc sa
Mưa vẫn trẻ chấp thời gian tới tới
Mãi hồn nhiên cười múa thuở hai mươi
Chỉ người ngắm nhòa theo dòng chới với...
DẶN LÒNG PHẢI NHỚ
Trời đâu nỡ lấy hết những gì ta có
Còn du di chừa mỗi cái cười tươi
Ai biết được giấu đằng sau rạng rỡ
Là mặn môi đơm trổ vết nhọc nhằn
Đôi chân cứng đá nhẵn lòng tùng phục
Đường chông gai phủ rạp bước dẻo bền
Ngực cằn cỗi luyện nhịp riêng thô ráp
Luôn giữ mình là bản ngã định kiên
Đời ở trọ có gì đâu ổn định
Cầu bình an - ước được bữa cháo rau
Mong con no dạ đủ đầy chữ nghĩa
Mẹ vững tin hỉ xả cuộc cơ cầu
Tìm vần điệu lót trải đêm cô quạnh
Nhấn chìm hồn vào nhạc khúc ru quên
Soạn nét tươi gắn lên môi khô héo
Phết phấn son xoa dịu nếp gương gầy
Cứ mỗi lúc bình minh vừa hé đủ
Trình diện ngày bằng dáng trẻ, môi đào
Cười hớn hở mặt hoa không ủ rũ
Chứ phơi bày, ai thương cảm ta đau?!

