Nhà thơ
Dung Thị Vân, Hội viên Hội Nhà Văn TP.HCM
Hiện sinh sống tại TP.HCM.
Chị đã xuất bản 10
tập thơ và 01 tập Cảm nhận văn học.
MÁU THẮM TRÁI TIM TA
Người nằm xuống
Mưa đầu mùa tầm tã
Như trút nỗi buồn u uẩn
gọi lòng ta
Tháng ba tháng của
chia ly
Mùa hoa phượng đã bắt
đầu chưa nhỉ
Sao đỏ một màu máu thắm
trái tim ta
Ngày xưa ơi có bút mực
nào ghi hộ
Mối tình người lặng lẽ
nặng tình tôi
- Cứ câm nín một đời
trong đau khổ
Mùa hè ơi cho tôi một
trời hương ngát
Chở mối tình người
ngái ngủ thơm vai
Một lần cuối rồi đi
vào huyền thoại./.
MAI NGƯỜI VỀ VỚI ĐẤT
1-
Xin gọi tên nhau một
lần rồi vĩnh biệt
Bằng ngôn từ tha thiết
Để mai này còn lại
luyến thương thôi
2-
Ta xa xước bỏ quên
người tuổi dại
Ta quay lưng
Người ngơ ngẩn mối
tình đầu
3-
Ta lãng quên người
Một thời mắt biếc
Quên sân trường người
dõi mắt trông theo
4-
Người chẳng hẹn hò im
lặng gởi lá thư
Màu mực tím người yêu
ta năm lớp chín
Ta vội vàng xé bỏ chẳng
yêu thương
5-
Ôi lá thư xưa người
vì ta mộng vỡ
Người vẫn âm thầm lặng
lẽ mỗi mùa sang
Rồi hạ cháy ta muôn
trùng - Người số mệnh
6-
Người nhắm mắt - Chôn
mối tình mộng mị
Bao nhiêu năm ta vẫn
cách dặm trường
Ta hiểu người - Từ
khi ta gặp Phượng
7-
Nhưng biết rồi chỉ là
biết thế thôi
Cảm ơn người mang nặng
bóng hình ta
Cảm ơn “bạn” của người
-Đã cho ta biết về tất cả
8-
Mai người về với đất
Xoá hết chuyện tình một
thuở thơ ngây
Mình không gặp - Nên
chẳng bao giờ tình tan vỡ
9-
Cho ta rải những đóa
hoa màu trinh bạch
Xuống mồ sâu ôm ấp lấy
thân người
Màu trong trắng của một
thời ta cắp sách./.
KHÔNG THỂ NÀO NÓI HẾT
1-
Bài thơ cuối cùng đẫm
lệ viết cho anh
Lời tạ lỗi muôn đời
không thể nào nói hết
Con đường Hoàng Tuyền
anh đi
Nở đầy hoa Bỉ Ngạn -
Hoa đỏ như màu máu tim em
2-
Anh hãy tâm sự cùng
hoa
Và đừng trách em đã
chẳng yêu anh
Hãy tha lỗi cho em bởi
vì em không thể
Đừng hẹn gặp ở kiếp
sau
3-
Bởi cái ngàn năm luân
hồi
- Sẽ vô cùng bội bạc
Vì một người đợi chờ
Còn một người thì
quên hết
4-
Hoa Bỉ Ngạn sẽ cùng
anh thu dòng ký ức
Anh cứ mặc khóc cười
kể chuyện tình yêu
Bao nhớ thương anh gởi
hết vào hoa
Hoa đỏ rực sẽ ghi
tình anh gởi gấm
5-
Cầu Nại Hà bắc ngang
bờ Vong Xuyên anh chậm bước
Chén canh Mạnh Bà anh
uống sẽ quên em
Ta chẳng có nhau - Mà
anh đi em còn đau đến lặng
Em chẳng yêu anh mà
quằn quại vết thương lòng
6-
Đây bài thơ cuối vĩnh
biệt anh
Những đóa hoa trong
mơ em đã rải xuống mồ
Kỷ niệm tình yêu anh
một đời trinh bạch
Giọt lệ sau cùng em đọng
mãi đến muôn thu.