Nhà thơ Trần Quang Khánh sinh ngày 23/6/1959. Quê quán xã Hưng Lợi, huyện Hưng Nguyên nay là xã Lam Thành tình Nghệ An.
Trình độ học vấn tốt nghiệp Khoa văn Đại học Sư phạm Hà Nội 1, tốt nghiệp trường Sĩ quan. Đại tá nghỉ hưu tại phường Diên Hồng, TP. Hồ Chí Minh.
Tác phẩm đã xuất bản: Ký ức xanh-Tập thơ, 2021; Nốt nhạc mùa-Tập thơ,2022; Những đám mây mùa thu-Tập thơ, 2024; Bước chân tháng năm-Tập thơ, 2025
Quan niệm sáng tác:
Nhà văn phải gắn với cuộc sống và nói lên được không chỉ cảm nhận và suy nghĩ của người cầm bút mà phải động đến được nỗi niềm khát khao hạnh phúc, đau khổ của con người, của dân tộc, của nhân loại. Chính vì vậy nghề văn là nghề đầy hạnh phúc và đau khổ-nỗi đau khổ tỏa ánh sáng nhân tính cao đẹp
CHÉN RƯỢU XUÂN
Tay nâng cạn chén mùa xuân cũ
Rót một mùa vui sóng sánh đầy
Thấy những dòng đời đang hội tụ
Chảy về với biển của chiều nay…
Câu thơ cũ
Xa nhau gió cũng bạc màu
Nhớ bàn tay dệt đêm thâu thẫn thờ.
Ánh chiều giục nắng ngẩn ngơ
Áo thương khuy áo, khăn chờ đợi khăn.
Cánh hồng giọt nước long lanh
Cửa cài then cũ tóc xanh hững hờ.
Én mùa cánh mỏng còn mơ
Trương Chi tiếng sao đan chờ lưới giăng.
Xa xôi chỉ nửa vầng trăng
Mà con sông quặn sóng băng qua bờ.
Trách người bỏ sót câu thơ
Để cho sắc áo ngẩn ngơ cánh buồm.
Cầm chi bầu rượu lên nguồn
Cho nem quấn chả cho buồn nàng Tô!
THÁNG TƯ ƠI !
Tháng Tư ơi! Ta buột miệng thành lời
Dẫu cố nén. Cơn giông gọi hạ
Tia chớp tháng Tư rạch trời mưa xối xả
Rửa sạch lầm than, bức bối, đau buồn.
Tháng Tư về trước ngõ, cuối đê
Trên biển khơi xa, đèo cao lộng gió
Màu cờ đỏ vàng sao thuở ấy
Cứ lung linh dưới ánh trăng thề.
Tháng Tư về vọng tiếng gà xưa
Khi con thuyền nối hai bờ bến nước
Và sóng rì rào cầu Hiền Lương nối nhịp
Xôn xao bình minh, rạo rực hoàng hôn.
Tháng Tư về giục bước lên đường
Theo tiếng gọi con tàu lướt sóng
Ta đi đến ngày mai chân trời lồng lộng
Đến ước mơ đời hạnh phúc xôn xao.
Ta bước đi ôm giấc mộng ngọt ngào
Có hay đâu biển cào sóng dậy
Đường chín đoạn mang màu lông ngỗng ấy
Rơi trắng biển Đông
Lông ngỗng rơi trắng cả núi rừng
Ta nhặt lên nghe sấm trời rung chuyển
Những tia sét xé màn đêm lay động
Tháng Tư ơi rọi sáng cả ngàn đời!
Ta thương nhau từ thuở biết làm người
Biết vinh nhục, biết Bạch Đằng nổi sóng
Biết đi đến ngày mai như con suối
Qua núi cao, thác dữ để ra khơi.
Nước Việt ơi ta gọi mãi tên người
Từng giọt máu rải đều trên sông núi
Trên cát vàng, đáy biển Đông sóng dữ
Trên hạt lúa vàng, sau mỗi lũy tre xanh.
Bước đi em, bước đi bạn... ngẩng cao đầu
Xua hết những buộc ràng quá khứ
Ta giọt máu chung cội nguồn lịch sử
Tháng Tư về ta đến với tương lai!
CÓ PHẢI?
Có phải trái đất này cũ lắm không em
Nên núi chẳng còn cây, sông biển cạn
Cái cần trúc phất phơ, chiếc thuyền câu nhỏ bé
Tiếng sao Trương Chi cũng vắng ở trên đời!
Trái đất cũ quá rồi! Đâu cần những câu thơ
Đâu cần những anh hùng nghĩa hiệp
Chàng Thạch Sanh, ông Bụt, cô tiên trong cổ tích
Cũ lắm rồi-câu chuyện mưa ngâu…
Trái đất cũ đến lúc
tình yêu không phải nói yêu nhau
Chẳng phải lựa lời, chẳng cần câu hát ghẹo
Không vành nón che nghiên, không bàn tay e ấp
Không bâng khuâng trước ráng trời chiều!?
Trái đất cũ lắm rồi! Ai nói! Ai nghe!
Chỉ tiếng súng, tiếng bom, tên lửa Mach 5, Mach 7…,
Những thứ đồ chơi biết mang bom, mang đạn
Biết lao mình như ác điểu thấy mồi ngon!
Trái đất cũ lắm rồi!
Đem gọt, rũ, mài mòn
Những đạo lý ngàn đời tổ tiên vun đắp
Trở về nơi hoang dại xa xưa
Trái đất cũ lắm rồi tất cả đều hóa thạch
Uranium, quặng chì, đất hiếm…
Họ đào lên xây những nấm mộ thiên đường!
Người gặp người như tấm ảnh đa phương
Tấm ảnh đang vào vòng xoáy đen vũ trụ
Sáng siết chặt vòng tay hô lý tưởng
Chiều hoàng hôn chĩa súng vào nhau!
Chỉ còn mặt trời, mặt trăng ở lại trên đầu
Nhưng ánh sáng xem chừng nhuôm màu khói bụi
Ta đi tìm lại vầng trăng cổ tích
Thấy rêu phong Như Nguyệt ở giấc mơ!
Thấy Bạch Đằng giang sóng vỗ mịt mờ
Thấy ải Chi Lăng trong mây chiều bảng lảng
Nghe tiếng hát sông Lô xô bờ lau trắng
Tiếng mẹ Suốt chèo đò khua động cả non sông…!
LỜI GIỌT NƯỚC
Xin hãy đừng khóc nữa em ơi
Bên bụi cỏ ngày xưa hoang dại
Anh gục nằm ôm khẩu súng trong tay
Ôm mảnh đất máu đỏ loang đầy.
Có gì đâu em đừng thẩn thờ bên suối
Dấu chân anh nước đã xóa lâu rồi
Chỉ còn lại lối mòn ký ức thuở ấy
Những ngày em nhìn về phương Nam xa xôi.
Em khoả nước sông Lam, sông Hồng... mỗi sáng
Ngắm mây trời gửi theo cánh chim bay
Về phương Nam theo bàn chân anh bước
Mong lắm yêu thương rủ bóng tấm thân gầy.
Về đi em! Anh đã hóa vào sông núi
Mảnh đất anh nằm - mảnh đất quê hương
Trong mỗi ngọn cỏ, cành cây có bạn bè anh đó
Giọt máu đào tươi thắm cả sắc mây.
Về đi em! Tóc đã bạc trắng trên đầu
Nửa thế kỷ trôi vào lịch sử
Màu cờ đỏ tháng Tư trời quê lộng gió
Tiếng quân reo dậy sóng buổi trưa hè.
Về đi em! Về đi...
Anh và em đã đi trọn lời thề
Suối đã nhập thành dòng sông lớn
Ta giọt nước hòa trong bao giọt nước
Để mùa xuân xanh biếc mãi quê hương!
ĐÀ LẠT MỘT NÉT SON
Hàng thông vẫn đứng như muôn thuở
Chắt gạn màu xuân của gió mây
Cuộn sóng thời gian trong thớ gỗ
Rung lên khúc nhạc của đêm ngày
Đường lượn vàng hoa mài dốc đá
Dặm nẻo hoàng hôn đã vẹt mòn
Mimosa vẫy ngàn tay lá
Tạc giữa trời xanh một nét son
Chiều nay Đà Lạt trong mưa bụi
Mặt nước Xuân Hương khói mịt mờ
Người vẫn đợi chờ bên nẻo vắng
Để thuyền trôi dạt tưởng trong mơ.
THÁNG HAI
Một đời người có bao nhiêu tháng Hai
Ai biết được như dòng sông chảy mãi
Ta chỉ biết tháng Hai trong mưa dầm gió lạnh
Dẫu mùa xuân đã đến lâu rồi.
Tháng Hai tuổi xuân khi hoa đào rực lửa
Dãy Hoàng Liên khói súng quyện giấc mơ
Nơi đá nhọn Hà Giang rì rầm đạn nổ
Trong những căn hầm đồng đội nói về xuân.
Tháng Hai như nụ cười ướt lệ đầu năm
Giọt nước mắt hạnh phúc nhìn màu nắng mới
Có giọt chát vị đời không thể nói
Nhưng tháng Hai day dứt mãi muôn đời!
Ta nhớ về tháng Hai trong sương khói xa xôi
Khi đếm nhịp tích tắc trái tim hồng trên ngực
Và khẽ đặt bàn tay nhìn về phương ấy
Trong khói mờ đồng đội ngã xuống lòng đất mẹ
tháng Hai ơi!
Đến chiều nay tháng Hai vẫn trong đời
Xanh biếc mãi mười tám, đôi mươi ấy
Vuốt mái tóc nhuộm màu mây trắng gọi
Ta lặng nhìn tháng Hai chẳng xa xôi.
Dù tháng Hai mây trắng phủ lưng trời
Thì ánh sáng trái tim hồng vẫn rực
Ta thấy tháng Hai- ngọn đèn-
những bàn chân tiếp sức
Từ ngàn xưa chạy tiếp những ngàn năm...
Đất Việt ơi! Bạn gọi mãi tên Người
Khi ngã xuống nơi ánh chiều xuân ấy.
Đất ôm bạn vào lòng cánh hoa đào xây mộ
Và hôm nay sắc thắm vẫn trong đời!?
