Nhà văn Bùi Tiểu Quyên _ Hẹn nhau một giấc mơ

Nhà văn Bùi Tiểu Quyên, sinh năm 1985 tại Long An.

Thạc sĩ Văn hóa học, ĐHKHXH&NV TPHCM, Hội viên Hội Nhà văn TPHCM.

Là cây bút trẻ với bút lực dồi dào. Trong quá trình sáng tác văn học, chị đã gặt hái được những thành tựu đáng trân quý. Như: 

Giải thưởng Nhà văn trẻ - Hội Nhà văn TPHCM năm 2014.

Giải thưởng Văn học thiếu nhi - Hội Nhà văn TPHCM năm 2021, Giải Mai Vàng – báo Người Lao Động năm 2021, giải C - giải thưởng Sách Quốc gia năm 2022, với tác phẩm Cà Nóng chu du Trường Sa.

Các tác phẩm văn học đã xuất bản:

Đi ngược chiều thương (tập truyện ngắn, NXB Văn hóa – Văn nghệ, 2008)

Con tàu đi tìm sân ga (tập truyện ngắn, NXB Văn hóa – Văn nghệ, 2012)

Cỏ đồi phương Đông (tập truyện ngắn, NXB Văn hóa – Văn nghệ, 2013)

Cỏ lau vạn dặm (tập truyện ngắn, NXB Văn hóa – Văn nghệ, 2015)

Nửa đêm nằm nhớ (tạp văn, NXB Trẻ, 2016)

Những cánh cửa đều mở (tạp văn, NXB Trẻ, 2017)

Cỏ dại thênh thang (tập truyện ngắn, tác phẩm vào chung khảo Giải thưởng Văn học Tuổi 20 lần VI, NXB Trẻ, 2018)

Sông có bao giờ thẳng (tạp văn, NXB Phụ nữ Việt Nam, 2019)

Cà Nóng chu du Trường Sa (truyện dài, nhà xuất bản Kim Đồng, 2021)

Biển ấy là của mình (bộ sách tranh, Lionbooks và nhà xuất bản Hà Nội, 2023)

Thiên nhiên kỳ thú (bộ sách tranh, in chung, nhà xuất bản Trẻ, 2024)

Hùm Xám qua sông (truyện dài, NXB Kim Đồng, 2024)

Xám ngố đi thành phố (truyện dài, NXB Kim Đồng, 2025).

 

 HẸN PHỐ

· Viết cho những mùa hoa phố núi


Em có hẹn với mùa không?
Bây giờ phượng tím
La Pensee như môi mềm
ngọt lịm
Bên câu hát bầu trời...

Em có hẹn với mùa không?
Mai anh đào dịu dàng góc phố
Gió ngủ đông
gió ùa xuân vỡ tổ
Trên nhan sắc phố dài

Em có hẹn ai mùa lá bay
Mimosa vàng nắng
Trao nhau nhé một cành mai trắng
Này anh
Cỏ đã hồng với lưng đồi...

Em có hẹn mình những mùa trôi
Violet chiều thứ Tư
Giấu em vào thời gian
Giấu em vào hơi thở
Giấu mùa vào bỡ ngỡ
Ngày ta nhìn nhau
Như đôi gốc thông già...

Em có hẹn ta từ mộng kiếp nào
Mà mùa đã tan...


BIỆT LY TRẮNG

· Viết trên chuyến tàu từ Bắc Kinh về Tô Châu, Trung Quốc một mùa đông. 


Em sẽ nhìn thấy anh không

Nếu băng qua hết Vạn lý trường thành

Như Mạnh Khương Nữ vạn dặm tìm chồng

Mà hóa Vọng phu thạch ngàn năm… (*)

Anh sẽ nhìn thấy em không

Nếu vượt nơi cao nhất Vạn lý trường thành

Lá ngô đồng đã rụng

A Châu đi rồi

Nhạn Môn Quan còn tiếng sáo Kiều Phong? (**)

Ta sẽ nhìn thấy nhau không

Cuối một đoạn trường hồn Tây Thi đâu về cùng Đại Việt (***)

Chức Nữ - Ngưu Lang vạn kiếp đời ly biệt

Ô Thước một nhịp cầu mà ngâu suốt Hàng Châu…

Ta không nhìn thấy nhau nữa đâu

Đất Ngô Vương lửa cháy

Vương triều không trở lại

Lịch sử không trở lại

Và em

Không-thể-qua-hết-Vạn-lý-trường-thành…

Khắc tên anh vào chiếc lá

Thả vào nghìn năm

Biệt ly trắng…

(*) Nàng Mạnh Khương vượt 6.000km Vạn lý tìm chồng, khóc đổ một đoạn tường thành và ôm xương cốt chồng nhảy sông tự tử. Chỗ nàng Mạnh Khương tự tử người ta dựng đá tưởng niệm gọi là Vọng phu thạch.

(**) A Châu cải trang thành Đoàn Chính Thuần và bị Kiều Phong giết chết. Sau khi giết nhầm người yêu, Kiều Phong nguyện sau khi trả xong thù nhà sẽ nằm lại bên nàng.

(***)Tây Thi biệt quốc cống Ngô nhưng cuối cùng nàng đã muốn bước vào lửa cháy cùng Ngô Vương Phù Sai ngày vương triều sụp đổ.


ĐỐI THOẠI YÊU

Nếu một ngày nào đó
Tóc mình không còn xanh
Em trở thành mất trí
Có nhớ từng yêu anh?

Nếu có là ngày đó
Em ngồi với vườn hoa
Chiều đang mùa thay lá
Anh pha một ấm trà…

Nếu một ngày nào đó
Canh khuya đến trở mình
Có cùng nhau thức giấc
Trò chuyện đến bình minh

Nếu có là ngày đó
Mình ngồi nhắc chuyện xưa
Tựa vào vai anh nhé
Thương nhớ sao cho vừa…

Nếu một ngày nào đó
Bàn tay lùa tóc thưa
Mái tóc thời con gái
Rớt lại biết bao mùa

Nếu có là ngày đó
Ta ngồi bên song thưa
Anh nhặt từng sợi nắng
Thả mây về tay em

Nếu một ngày nào đó
Em không nhìn thấy anh
Hoặc không còn nghe thấy
Như bóng chim lạc bầy

Nếu có là ngày đó
Hãy tìm anh trong tim
Hãy nghe trong tiếng hát
Lời đất trời cỏ cây…

Anh mãi mãi ở đây
Cùng em trong hơi thở
Từ muôn vàn nỗi nhớ
Yêu em, vạn kiếp này…


HẸN NHAU MỘT GIẤC MƠ


Có khi nào ta nhớ nhau không anh?

Như mùa thu mãi đi tìm thạch thảo

Như rừng phong đợi suốt mùa lá đỏ

Như đường chiều ru một cuộc quan san

 

Có khi nào ta chờ nhau không anh?

Em gom lá thả vào mùa thu cũ

Anh nhặt nhé phía lâu đài đã vỡ

Bậc rêu buồn biêng biếc đợi mùa đông…

 

QUẢNG TRƯỜNG ĐỎ

Anh hát em nghe bài hát chiều nay

Còn tiếng vọng từ chiến trường Leningrad
Sông Đông có êm đềm (*) giữa tiếng gầm đại bác
Quảng trường Đỏ mù khói súng

có làn đạn nào mang nổi một khúc ca...

Anh đọc em nghe những vần thơ riêng cho nước Nga
Năm tháng của những đôi mắt, mái tóc màu hát dẻ
Năm tháng của tiếng đàn Bailanica trên dòng sông thơ bé
Và năm tháng này
Anh ở đây
Để kể em nghe chuyện của trời mây
Chuyện của tuyết trắng
Chuyện của giấc mơ và những điều im lặng
Chuyện của dòng sông anh
Của những ngày quá vãng
Chuyện của tình yêu em
Và của vĩnh hằng...

Chiều nay
không phải là chiều Matxcova
Nhưng chúng ta đi giữa đôi bờ hát cùng nhau tình ca du mục
Triệu bông hồng tan vào tim nhau
Tan vào giấc mơ “Comme toi”
Ru trên giấc mơ tuyết xa xôi
Rơi xuống vết thương mẹ
Và hơn 6 triệu trái tim từ trận Normandy
đã không bao giờ còn có thể nhìn thấy hoa cúc vàng
không bao giờ có thể nghe
Nếu em không có trên thế gian này...
Anh hát em nghe hay gió hát chiều nay
Câu hát cũ và tuổi thơ của chúng ta theo nhau về như đàn sếu...

 

Đăng nhận xét

Mới hơn Cũ hơn