Nhà thơ Huệ Triệu _ Chan sông vào cả chén cơm xứ người

Nhà thơ Huệ Triệu tên thật là Triệu Thị Huệ, quê quán ở Hưng Yên, sinh ra và lớn lên tại Phú Thọ. 

Uỷ viên Ban Chấp hành Hội Nhà  vãn TP.HCM.

Hội viên Hội Nhà Văn Việt Nam , Hội viên Hội Nhà Văn TP.HCM. 

Tác phẩm đã xuất bản:

- Mùa cây thay lá (thơ, NXB Thanh niên, 2008)

- Thức một miền xanh (thơ - NXB thanh niên, 2011)

- Cảm thức sông ( thơ, NXB Hội Nhà văn 2014) 

- Đoản khúc trao mùa ( Thơ, NXB Hội Nhà văn 2018)

- Người về trong hương (trường ca, NXB Hội Nhà văn, 2023) 

Giải thưởng:

Giải Nhà văn nữ ấn tượng - Hội Nhà văn Việt Nam 2021




THƯA MẸ 

 

Tháng Ba

Con viết lời thưa Mẹ  

Mẹ sinh con

Trời ấm một ngày 

Tim tím hoa xoan

Bời bời gạo đỏ

Cải sắc vàng như nắng rắc bên sông

 

Mang mang gió một thời thiếu nữ

Miếng trầu người

Cay đắng 

Ngọt thơm

Nghe Mẹ dặn biết mình vụng dại

Trời sinh đêm để ngày giấu yếu mềm

 

Con đi về phương Nam gắt nắng

Trập trùng nơi Mẹ sinh con

Tim tím hoa xoan

Bời bời gạo đỏ

Cải vàng hoa đành để lại dấu người

 

Con ngơ ngác cuộc đời dâu bể

Trời tháng Ba sao nhiều thế bão giông

Chắc mẹ thương con nửa đời chưa hết nhọc

Cho con mơ đêm giấc Mẹ say nồng! 

 

Ơi ới tháng Ba

Gió vọng về thao thiết

Chắp tay, quỳ

Con lạy Mẹ 

             rưng rưng…

 

 

CẢM THỨC SÔNG 

                   (Tặng dòng sông quê hương)

 

Ôi con sông, ngày về, ta đứng lặng

Giấc quê xa ăm ắp tuổi thơ buồn

Nghe cá quẫy ngỡ buổi chiều mắc lưới

Vớt lên đầy bóng nước – nhánh rong thơm

 

Rưng rức nắng cải vàng hoa nở muộn

Mỗi đời sông như thể mỗi đời người

Phía con nước hạt phù sa đắp đổi

Phía đôi bờ thắc thỏm những buồn vui 

 

Con sóng nhỏ vỗ cồn cào kí ức

Lúc sông yêu dào dạt suốt đêm dài

Ngày lên gió cũng bời bời thổn thức 

Mắt con đò thao thiết vọng ngày mai

 

Đời người gửi lại đất đai

Đời sông trả lại hình hài phù sa…

                                        

THÁNG BA

 

Bến quê thổn thức giấc quê

Hoa xoan nghẹn cả lối về… tháng Ba

Đầu sông, ngồng cải mưa hoa

Cuối sông, nắng thắp la đà mặt sông

 

Tuổi thơ ngầy ngật gió đồng

Củ khoai mọc cả cầu vồng trong mơ

Bến xưa tóp bụng con đò

Chị ngồi giặt áo cá cờ cọ chân

 

Gió xuân đã gọi mưa xuân

Bến nghiêng bóng mẹ đãi đần phù sa

Đãi cho mưa nắng thuận hòa

Đãi cho xơ mướp dây cà nương nhau

 

Tôi rời quê ngoại đã lâu

Gặp bao bến lạ sông sâu. Ngậm ngùi

Thời gian tuổi chị sóng vùi

Bến quê hồn mẹ phảng mùi rạ rơm

Tôi và kí ức rưng thơm

Chan sông vào cả chén cơm xứ người./.

 


BẤT CHỢT TÂY NGUYÊN

 

Tà Đùng hồ xanh nước xanh

Mây nõn ngang trời cổ tích 

Người đi cất bước sao đành

Hoang sơ buông lời tình tự

 

Là núi tận cùng sắc núi

Bổng trầm điệu hát Ayray

Dã quỳ sớm mai bung nở

Bàng hoàng dâng một mùa say

 

Êm trôi mãi là dòng Serepôk

Cuộn xoáy thác Vợ, thác Chồng

Chuyện tình Đray Nư, Đray Sáp

Ngàn đời thách đố hư không

 

Là núi tận cùng sắc núi

Rượu cần phải hóa men cay

Tình ai- dù lời chưa ngỏ

Đêm cao nguyên sóng sánh đầy! 


MƯA TRÁI MÙA 


Ngoài kia đang mưa trái mùa

Cỏ cây dang tay giọt khát

Những mát những lành dào dạt

Ai hay trưa nay nắng đầy


Trời và gió cùng nông nổi

Tặng nhau cơn mưa trái mùa

Đi qua một thời vụng dại

Xế chiều người vẫn ngẩn ngơ


Trời và gió cùng nông nổi

Còn mình tưởng đã trăm năm 

Cơn mưa trái mùa dào dạt

Lòng ta ươm nắng lặng thầm


Vẫn biết đất trời nông nổi

Vẫn biết dòng trôi miên man

Cảm ơn bất ngờ hạnh ngộ

Cho ta hương trái mùa tràn./.


Đăng nhận xét

Mới hơn Cũ hơn