ĐỐI THOẠI VỚI NGƯỜI THƠ
Trong một khán phòng
như nêm
Người viết, văn nhân
và cả người buôn chữ
Một gương mặt gầy
xương và dáng người rất nhỏ
Chỉ duy ánh mắt sắc
ngời.
Khi Người Thơ[1]
cất lời
Khán phòng lặng im
như nuốt từng câu chữ
Những sẻ chia về dải
Gaza khói lửa
Mím chặt bờ môi, ngân
ngấn lưng tròng.
Khẽ lật từng trang,
lướt vội những dòng
Con chữ bóp nghẹt
trái tim, ứa vằn giọt đỏ
Nghe thầm thì phương xa
“Lời kinh cho Sadell”[2] bỏ
ngỏ
Như sự vô hình biến mất của “Con chim ở sân bay Jordan”[3].
Tôi hỏi Người Thơ về
ánh mắt bàng hoàng
Khi những đôi cánh
thiên thần bị khóa sau bức gai rỉ sét
Khi biển lặng trầm giấu
âm ba tiếng sóng
Chỉ “Những đám mây”[4]
lén gặp nhau trên phía ngọn đồi.
Người Thơ nhìn tôi, ánh mắt như cười
“Chúng làm ra cơn
mưa/Đánh thức cây ô liu/Tỉnh dậy và trổ hoa”[5]
tinh khôi trắng muốt
Tôi như kẻ mộng du giật
mình tỉnh thức
“Những hạt chà là âm thầm gieo xuống/Cánh đồng ngôn ngữ bất tận của Thơ”[6]./.
[1] Tôi gọi Nhà thơ Nguyễn Quang Thiều là Người Thơ
[2] Tựa bài thơ trong tập thơ Dưới bóng Ô liu,
tr 109, nxb Hội Nhà Văn, 2025
[3] Tựa
bài thơ trong tập thơ Dưới bóng Ô liu, tr 125, nxb Hội Nhà Văn, 2025
[4] Tựa
bài thơ trong tập thơ Dưới bóng Ô liu, tr 121, nxb Hội Nhà Văn, 2025
[5] Những câu thơ trong bài thơ Những đám mây,
tập thơ Dưới bóng Ô liu, tr 121, nxb Hội Nhà Văn, 2025
[6]
Hai câu thơ trong bài thơ Hạt Chà Là,
tập thơ Dưới bóng Ô liu, tr 131, nxb Hội Nhà Văn, 2025
