LỜI NGUYỆN CẦU CHO HÒA BÌNH[1]
Khi tiếng thơ Murad
Sudani cất lên
Những ai oán bi thương và khát khao tự do ngập tràn căn phòng nhỏ
Những trái tim bé nhỏ, nghẹn nỗi niềm
Thấu cảm, tương thương.
Khi nhà thơ Hữu Việt
kể về dải đất chìm đắm tai ương
Những đôi mắt tròn xoe thất thần dưới lằn ranh tên bay đạn lạc
Sóng biển cúi đầu nuốt vào lòng xót đau mặn chát
Cá chẳng được câu, nước cũng phải đi mua.
Ánh mắt anh chùng như
khẽ một lời thưa
Nguyện cầu hòa bình cho người dân bản xứ
Palestine – thánh đường giáng sinh đức Chúa
Máng cỏ Bethlehem xin hóa nhiệm màu!
Con đường “khô cằn
hoang vắng”[2]
hằn sâu
Vết xới cày đạn bom, xích xe tăng và lăm lăm họng pháo
Trong nỗi đau tột cùng, những con người xối đạn bom vào trái tim đồng đạo
Ta ngước lên mơ đôi cánh chim trời.
Tiếng nhà thơ khản đặc
nghẹn lời
Câu thơ túa bật nỗi niềm khát vọng
Cầu cho Gaza yên bình, không còn tiếng súng
Sông Jordan[3]
lấp lánh tái sinh đời./.
Tp.HCM, 18/12/2025
[1] Tiêu đề bài viết của nhà thơ Hữu Việt
trong tập Dưới bóng ô liu, Tr 9, nxb Hội Nhà Văn, 2025
[2] Ý trích trong bài viết của nhà thơ Hữu
Việt trong tập Dưới bóng ô liu, dòng thứ 6, Tr 11, nxb Hội Nhà Văn, 2025
[3] Đối
với các tín đồ Kitô giáo, sông Jordan là biểu tượng của phép Rửa Tội, nơi con
người cũ "chết đi" và con người mới được tái sinh trong ân sủng
