BỨC TRANH CHIỀU
Khi những cơn sóng lắng sâu vào lòng biển
Chiều ngừng trôi trong đáy mắt xa vời
Đại dương chẳng biết vì đâu nặng trĩu
Nhọc nhằn ôm khắc khoải đầy vơi.
Khi đã đi qua mấy bận đôi mươi
Ta chợt nhận ra khát khao tuổi trẻ
Tựa con sóng ạt ào cuộn dâng rồi rã tan như bé thơ khi
ngậm bầu vú mẹ
An lành nghe bờ bãi hời ru
Những con sóng hợm mình cuồng vĩ thực hư
Chực chờ nuốt tất thảy những vinh hoa lợi lộc
Mặc sau lưng bạt ngàn dư âm hoang tàn bão lốc
Bãi bờ quạnh hiu thấm vị mặn mòi.
Khi đường chân trời cúi nhặt hoàng hôn rơi
Lặng lẽ vỡ tan âm ba quặn thắt
Trái tim bỏ buông xuôi miền ký ức
Nắn nót hương xưa, tha thiết thương chiều...
PPL-
11/3/2025
Chuyên mục:
Thơ
