KẺ NGỐC TRONG GƯƠNG
Ta bỗng thấy mình lạc lỏng giữa nhân gian
Chẳng thể nào quen lời tị hiềm đố kỵ
Giật thót mình thói xun xoe ma mị
Gai ốc biểu tình khi mật rót vào tai.
Hài kịch, chiếc môi ngọt tựa sương mai
Mà giấu nọc nanh góc gai từng con chữ
Một phút lơ là sập bẫy hầm ngôn ngữ
Lỡ tay nhấn phím ok.
Trăm năm được mất đi về
Nại hà quá bộ còn gì mang theo
Gửi người tay giấu dao đeo
Mặt hoa da phấn chớ nghèo chữ trung
Đi trong sương mát như nhung
Đi trong gươm giáo trách đừng bi thương.
Ta về hỏi bóng trong gương
Bật cười kẻ ngốc trên tường một thôi....
PPL-16/4/2026
Chuyên mục:
Thơ