Rót cười vào những canh thâu/ Tự ru lấy giấc phai nhàu lẻ loi/ Sớt ra này chút ngậm ngùi/ Cụng ly với nửa phai phôi riêng mình..
VỤN ĐÀN BÀ
Ai trồng ra hạt đa đoan
Nảy mầm từ đáy ngỡ ngàng ban sơ
Này nêm vào chút dại khờ
Cho âm ỉ
những giấc mơ
bạc màu
Rót cười vào những canh thâu
Tự ru lấy giấc phai nhàu lẻ loi
Sớt ra này chút ngậm ngùi
Cụng ly với nửa phai phôi riêng mình..
Tro tàn phủ lấy lặng thinh
Bã men cố ủ cũng thành dấm chua
Lửa rơm cạnh cửa gió lùa
Nửa hiu hắt lạnh
nửa thừa khói cay
Dọn ra một nửa cơn say
Đơm lên một kiếp đoạ đày xác thân
Mặn môi tiếng bấc nêm gần
Nếm vào từng giọt
lặng câm
để cười...
Ừ thì cũng chỉ mồ hôi
Ừ thì cũng chỉ vụn đời cỏn con
Đau dâu cho kén tằm tròn
Mía trồng bãi lở ngọt hơn bãi bồi..
Vụn đời cũng thế mà thôi
Tan theo khói bếp lên trời
Mà thơm ...
NTH SG
SAY
Đêm qua em say quá
Lỡ gọi tên anh rồi
Rồi giật mình mắc cỡ
Rồi giật mình chơi vơi
Hồn như chai gần cạn
Sóng sánh đã tràn rồi
Kiệt cùng đã dốc ngược
Gục đầu đã ly rơi
Bồng bềnh đây là mắt
Chao đảo đây là môi
Vòng tay xa xôi quá
Hư vô tiếng ai cười
Hình như là say quá
Thấy người nắm tay người
Đây còn em và rượu
Giữa thế nhân thành đôi
Đêm qua em say quá
Thấy mình như vỏ chai
Rượu người ta đã cạn
Em rỗng nguyên hình hài.
SG, 3/25
CÁT
Nhẹ đủ cho gió cuốn
Nhỏ đủ vương mắt cười
Nặng đủ lọt tay nắm
Sắc đủ làm lệ rơi
Vĩnh cửu và nhỏ bé
Nuốt mặn ngăn biển tràn
Cát muôn đời lặng lẽ
Bên sóng gầm gió than
Thương anh, em làm cát
Xua tan sóng bạc đầu
Yêu anh, em thành cát
Mãi bên lề biển sâu./.