Nhà thơ Phùng Hoàng Anh _ Tiếng chim hót tỏa hương

 


Nhà thơ Phùng Hoàng Anh,  Sinh năm 1959 tại Hà Nội, Quê quán Vĩnh Long

Trước đây chị công tác tại Sở Văn Hoá Thể thao TP. Hồ Chí Minh 

Tác phẩm đã in : 

- Nắng giữa ngàn khuya  - thơ - NXB Hội nhà văn 2021

- Trái tim mặt trời - thơ - NXB Hội Nhà văn 2022



 1. TIẾNG CHIM HÓT TOẢ HƯƠNG 


Ru hồn trên những đóa mây 

Mưa chưa rơi xuống đã đầy tương tư 


Nhớ nhung tô tím trời thu 

Biết sao kéo được tình từ ngục sâu 


Tự do em đỉnh sắc màu 

Mà tù mà tội trong nhau điên cuồng 


Tiếng chim hót cũng tỏa hương 

Bởi chim ăn trái yêu thương đầu mùa 


Yêu thương vị ngọt hay chua 

Lưỡi em nếm phải bị bùa trăm năm 


2. AI LÀ NGƯỜI TÌNH CỦA GIÓ


Em là Tự Do

Anh là Gió 

Chúng mình là một cặp trời cho 


Anh tặng em đôi cánh thiên đường 

Để em thoát bay lên khỏi muôn trùng địa ngục 


Vì Tự Do em anh đã vươn mình trở thành bão tố 

Đem cuồng phong đạp đổ hết gông xiềng 


Làn môi Gió tràn lên em 

ngàn khao khát 

Tự Do em lửa nước 

bát ngát ngập tràn bờ 


Khi Gió dâng trái tim mênh mông cho Tự Do

Tất cả hoa trên đời đều nở 

Tất cả nắng trên trời cùng bừng sáng 

Cả đêm đen cũng vì tình yêu Tự Do mà huy hoàng rực rỡ 


Tự Do em cuồng say trong vòng tay của Gió

Chúng ta mơ những đứa con Nghệ thuật và Thi ca 

Những đứa con Hoà bình và Hạnh phúc 


Cả thế giới đang nhìn vào 

Và ao ước được bay 


3. PHIÊU LINH 


Cô đơn lại uống cô đơn 

Rượu tràn chăn gối trống trơn cõi lòng 


Bất hạnh đầy kho mênh mông 

Ai thanh lý hết gạn trong cuộc người 


Ai hành khất nụ em cuời 

Được bông độ lượng môi ngời đêm xanh 


Ái ân muôn cánh mong manh 

Chưa bay đã gió kinh thành rung rinh 


Vào vườn em nhé phiêu linh

Cõi em thần thoại chỉ mình anh thôi 


Hoa yêu trồng tới đỉnh tời 

Dâng ngàn dòng suối cuộn sôi ngân hà 


4.  TÌNH THẦM 


Trái yêu thương chín thẫm cành 

Chưa chạm đầu lưỡi ngọt lành đã trao 


Tình thầm như mắt vì sao 

Một tia lấp lánh cũng trào sương đêm 


Nghe hồn cánh bướm đậu êm 

Qua cầu ân ái ru mềm ước ao 


Dầm mưa trần nhớ trời cao 

Từng giọt giọt ướt thấm vào bao dung 


Khoảnh khắc thư giãn nghìn trùng 

Son lên dâu bể, phấn từng can qua 


Đã thiên đường hóa thịt da 

Bút thơ trú ẩn tháp ngà mộng mơ 


Chui vào hồn ốc dại khờ 

Nằm nghe biển hát giấc mơ ái tình



5. HƯƠNG SEN 


Hương sen một chút thấm vào 

Nhân tâm đã ngát thanh tao thiện hiền 


Thơm bay khỏa lấp bùn đen 

Cứ thoang thoảng thế sao em bão bùng

Có gì theo được ngàn trùng 

Có gì theo được tận cùng mà thương 


Mây trắng em vẫn còn vương 

Nụ hôn từ đất mang hương lên trời 


Mùa tàn cánh rụng nhuỵ rơi 

Thơ còn níu giữ hương nơi không mùa./.

Đăng nhận xét

Mới hơn Cũ hơn