Nhà thơ Đoàn Thị Diễm Thuyên
Hội viên Hội Nhà văn TPHCM
Sinh năm: 1980 tại Giồng Trôm, Bến Tre
Nơi đang sống: TP. Hồ Chí Minh
Tác phẩm thơ in riêng: Để con về nhà hỏi má (NXB Văn Hóa – Văn Nghệ, năm 2017); Trời mưa cho ướt (NXB Hội Nhà Văn, năm 2018); Ru say mượn tỉnh – Ru tình mượn nhau (NXB Hội Nhà Văn, năm 2025);
Giải thưởng: Giải 3 cuộc thi sáng tác “Văn học vì trẻ em – năm 2001” do UBBV và CS Trẻ em Bến Tre phối hợp cùng Hội VHNT Nguyễn Đình Chiểu Bến Tre tổ chức; Giải 3 cuộc thi Thơ Lục bát 2019 do Tập san Áo Trắng và Nhà xuất bản Trẻ tổ chức; Giải 3 cuộc thi Thơ và Tạp bút “45 năm rực rỡ tên vàng” năm 2021 của Báo Người Lao Động; Giải 4 cuộc thi “Nhân nghĩa đất phương Nam” năm 2021 do Hội Nhà văn TP.HCM tổ chức; Giải 3 cuộc thi Thơ dành cho phụ nữ trên Tạp chí Lang Bian lần III – năm 2022; Giải 2 (không có giải nhất) Cuộc thi Thơ 1-2-3 năm 2024 – 2025 do Diễn đàn Nhịp Sống Văn Học phối hợp với Trang Văn Học Sài Gòn tổ chức.
Hết giêng
rồi anh ạ
Hết giêng rồi anh ạ
Mình trôi về tháng hai
Nắng sao mà gay gắt
Lá úa ùa qua vai
Hoa dần phai dần rụng
Ta dần quên dần xa
Níu trăng non đầu tháng
Trăng nghiêng tình xót xa
Hết giêng rồi anh nhỉ
Ngày xuân qua vội vàng
Để sắc màu âm ỉ
Đầy hồn em mênh mang
Hết yêu rồi anh nhỉ
Giêng hai cũng rõ ràng
Nhìn nhau rồi quay mặt
Hai đứa mình sang ngang
Hết giêng rồi anh ạ
Tình chúng mình sang trang…
Thôi anh
đừng tiếc
Thôi anh đừng tiếc
Gió mây ngang đời
Hoa rơi cánh mỏng
Duyên ta hết rồi
Thôi anh đừng nhớ
Lời yêu đầu môi
Xuân còn trước cửa
Buồn chi xa xôi
Yêu là luyến ái
Sâu trong tâm hồn
Yêu không tắm cạn
Xác thân dập dồn
Thôi anh đừng trách
Mùa rơi mất tình
Nụ hôn vụt mất
Dở dang tại mình
Em chờ nắng mới
Hong tình tái sinh
Em về thu xếp lại
Chẳng
còn mấy mùa xuân
Em
về thu xếp lại
Ăn
năn và nợ nần
Lá
xanh mấy cũng vàng
Trăng
non rồi cũng úa
Say
đắm và lỡ làng
Đam
mê còn dang dở
Mộng mị cũng chưa tròn
Sao ngồi đây than thở
Trái tim khẽ nhịp đau
Giọt nước mắt rơi nhẹ
Cũng làm tan nát nhau
Em về thu xếp lại
Ngày trôi như mây trời
Nén lòng cơn điên dại
Cánh cửa kia đã khép
Cánh cửa này mở ra
Bằng một đôi đũa phép
Đã từng mất nụ cười
Chợt một ngày vấp não
Bây giờ buôn thắm tươi
Chẳng còn mấy mùa xuân
Em về thu xếp lại
Cả tình xa tình gần...
Yêu là không
chờ đợi
Này anh, xe chờ sẵn
Lên xe, ta chở nhau
Đừng ngập ngừng, thủng thẳng
Trễ tình qua chuyến sau
Yêu là không chờ đợi
Vì ngày mai vô thường
Chắc gì chuyến xe khác
Mình gặp người để thương
Này anh hoa vừa hé
Này anh tình vừa thơm
Chờ môi ai ngấp nghé
Bất ngờ trao nụ hôn
Này anh xuân vừa thắm
Này anh trăng rằm giêng
Tay em chờ ai nắm
Dìu nhau tình ngả nghiêng
Anh ơi đừng chờ đợi
Thời gian không biết dừng
Chuyến xe tình vời vợi
Ta mãi là người dưng
Này anh, xe sẵn chuyến
Lên xe, mình chở nhau
Đến vùng yêu quyến luyến
Để tình bung khát khao
Yêu là không chờ đợi
Đợi chờ là hư hao...
Mình thương
như để dành
Mình thương nhau để đó
Chứ thề thốt làm chi
Lỡ lời thề phải gió
Đột quỵ mối tình si
Rồi làm sao chữa thẹn
Những môi hôn rất nồng
Những ngôn tình hoa bướm
Trao ùa lúc cuồng ngông
Mình thương nhau để đó
Cứ giả bộ điêu ngoa
Cứ giả vờ lấp ló
Mà cần nhau thật thà
Em tin mây sẽ đẹp
Vào một ngày nắng tươi
Ta quý từng hơi thở
Dành cho nhau rất người
Em tin đêm ủ mộng
Cho ngày tình lên men
Lòng đôi ta đủ rộng
Yêu cả từng hờn ghen
Mình thương nhau từ tốn
Thấu hiểu từng nỗi đau
Cứ yêu như cấp vốn
Tình đôi ta sẽ giàu
Chờ ngày tình
ghé môi thơm
Gió lùa vạt gió
Trăng hẹn vàng trăng
Mình chờ đợi lúc vai nghiêng môi khát tay ôm ngực gần
Em cười khe khẽ
Anh dịu dàng hôn
Ngày tình vừa đến em mong anh nhớ môi thơm thật nồng
Yêu là đắm say
Tình siết môi thơm
Yêu là ngất ngây
Chặt siết tay ôm
Ta hòa cùng bóng hình bóng đưa ta lên chơi thiên đường
Trăng vàng lay khẽ
Da chạm làn da
Chạm màu trăng khát ta uống trăng ta say nhau la đà
Yêu là đắm say
Là sống cho nhau
Yêu là ngất ngây
Vùi khuất cơn đau
Là ngày tình ghé môi thơm hoa thắm tay ôm ngọt ngào...

