Nhà thơ Đỗ Thu Hằng
Sinh năm 1979.
Hội viên hội nhà văn Hà Nội.
Đã xuất bản tập thơ: Trên cành hoa có nỗi buồn đang
phai (2018). Tái sinh (2020). Vách đêm (2024).
VỪA VẶN RIÊNG MÌNH
Em thích decor cảm xúc
Thành cái đẹp của riêng mình
Mùa thu bên hiên đã cạn
Mà tình vừa mới bình minh?
Ơ này lụa tơ nỗi nhớ
Không gian mấy chiều dệt nên?
Ơ này thần giao cách cảm
Em thấy nụ cười không tên.
Trái tim tháp ngà bí ẩn
Đừng nhé nhốt nỗi khổ đau
Thời gian chẳng là vô tận
Chỉ đủ vừa để... thương nhau.
CÕI HUYỀN
Giếng lòng
một chiếc gàu hoa
Chênh chao cơn gió trong ta sóng trào.
Tơ sen
Duyên nợ kiếp nào
Mà nay có đoá ngọt ngào trổ bông.
Từ buốt lạnh
Giữa sắc không
Cứ tha thiết một thắm hồng hồn nhiên.
Cõi huyền
Xoá mọi đường biên
Khi tình tịnh độ giữa thiên thu sầu.
BẢN THẢO ANH
Anh trò chuyện với chính anh
Bởi vì vạn nẻo hoá lành vào thơ.
Những chiều độc thoại xác xơ
Những đêm câu chữ tỉnh- mơ vận vào.
Bốn mùa bọc một cồn cào
Dưới bao sâu lắng vẫn lao xao tình.
Dọc ngang duyên nợ phù sinh
Tiếng cười thanh lọc, định minh riêng đời.
Vui buồn đem chữ ra phơi
Phù du bay vẫn đầy vơi muối- gừng...
ĐIỆP TRÙNG NĂM THÁNG
Điệp trùng năm tháng khói sương bay
Dư ảnh nào nắm mãi trong tay?
Cổ nhân chỉ lộ trong mật ngữ
Vô minh không thấu cõi kiếp này.
Thì vậy khổ đau bởi lụy nhân
Ngọt ngào cũng thể bến phù vân
Thoắt say thoắt tỉnh ơi cơn gió
Hồn đá đeo chi những ngại ngần?
Lồng lộng ngân hà muôn nghĩ suy
Chưa buồn mà vui đã thiên di
Nhật nguyệt tan vỡ từ tâm tưởng
Giọt lệ mùa rơi...đất dậy thì.

