Nhà thơ Nhật Quỳnh
TIỄN BIỆT NGƯỜI!
"Bắt đền sao được"
người ơi
mắt người đã khép
phía trời bão giông
Bỏ bờ, bỏ bến, bỏ
sông
Người đi
Ừ nhỉ
nhẹ lòng người đi!
phút giây trước nẻo
chia lìa
cớ sao nước mắt vẫn
tê buốt lòng
đêm nay trăng khuyết
nửa vầng
bàn chân ngồi khóc
bàn chân ngậm ngùi
mưa hay nước mắt của
trời
từ nay câu lục khép lời
rưng rưng
lòng đau ngàn sợi tơ
trùng
bàn tay vừa nắm lại
buông hững hờ
kiếp tằm đã nhả hết
tơ
đưa người qua tận bến
bờ phù sinh
người đi khép lại
bóng hình
còn nghe câu bát vặn
mình trổ đau
đời như cổ tích không
màu
câu thơ như ngọn cỏ
lau cuối mùa
buồn này gửi hết cho
ta
Người thành mây trắng
bay qua cuối trời
ngậm ngùi ta tiễn biệt
Người!
TA CÙNG NGƯỜI THỞ MỘT
HƠI AN!
Chớp mắt thôi
tóc đã hóa hai màu
chẳng kịp nhặt thời
gian trong tách trà vừa nguội
một sớm mai nằm nghe
sương rụng
giữa hơi sương chưa kịp
gọi tên mùa
Ta hỏi gió đến từ đâu
gió có mệt trước đường
đi vô tận
mà cánh chim bay qua
rớt một tiếng thở dài
đám mây già gom từng
vạt nắng
nghe mùa thu trầm tịch
vắt lên mùa
những phiến đá nằm
thương lòng giếng cạn
chớp mắt thôi thời
gian dằng dặc
bụi đã vàng lên lớp
ký ức không lời
Cũng chẳng sao
lòng tay ta vừa mở
có một vì sao mọc ngược
vào đêm
chẳng có đến...
chẳng có đi...
sắc không mộng mị
Ta cùng người thở một
hơi an!
SINH NHẬT CON!
Viết cho con ngày thứ
ba mươi hai - ngày sinh nhật
khi thời gian rụng xuống
bao lớp lá
và con - vệt ngân hà
đặc biệt
đã đến như một ngọn nến
nhỏ
mang theo tiếng cười
và cả một vùng trời ấm áp
ngày con đến
cái chạm đầu tiên vào
má
mẹ bỗng nghe mùa xuân
mở mắt
căn phòng không gió
chỉ có tim mẹ và hơi
thở con giao hòa trong bóng tối
Rất nhẹ
Rất mỏng
Rất thật
thầm mong đời như
sông
mẹ là bờ cát
nâng đỡ chân con khi
mưa dập gió vùi
sẽ có lúc cuộc đời xô
nghiêng
con vấp ngã giữa ngã
tư chật chội
vết đau của con sẽ cồn
cào nhức nhối
giọt nước mắt phải tự
mình lau vội
thì con gái ơi đừng sợ
trong mạch máu con
còn nhiều nhánh sông ngầm
Con gái ơi!
thế giới sẽ nhiều lần
vỡ vụn
như chiếc gương rơi
xuống nền đá
mỗi mảnh vỡ loé lên sẽ
làm tim con tê dại
để con học cách bước
đi bằng đôi chân mọc rễ
học cách bay lên bằng
đôi cánh rướm máu
Ngày sinh nhật
không chúc con điều
gì trọn vẹn
vì cuộc đời vốn chẳng
bao giờ trọn vẹn!
hãy đi qua mùa đông bằng
hơi ấm của mẹ
mang trong tim mình cả
bóng tối và ngọn đèn được đốt lên bằng chính sự kiên nhẫn, dịu dàng, thuần khiết,
bao dung
hãy luôn nhớ rằng
ở đâu đó trong im lặng
. . .
mẹ đang thở cùng con!
NGƯỜI CUỐI CÙNG!
Chú tôi - người đàn
ông bề trên cuối cùng
của dòng họ Bùi
đã đi qua rất nhiều
mùa đông
bao mùa lúa
lưng còng xuống vì đất
tay chai vì nắng gió
Đêm đó
trăng đã sáng như
chưa từng sáng
rắc đầy ánh bạc xuống
mặt ao
dòng sông sau nhà đã
ngủ yên
những bờ ruộng đã ngủ
yên
tiếng dế cũng ngủ yên
Chú cũng ngủ yên rồi
linh hồn người đã lặng
lẽ rời đi khi hoàng hôn vừa kịp rũ màu tang...
thân xác nằm lại như
hạt lúa rời cây
Chỉ hàng nhãn già khe
khẽ cúi đầu rơi nước mắt lên mái tóc bạc của người!
Những người đàn ông
dòng họ tôi
sinh ra để canh giữ bờ
bãi
tuổi đời gắn liền với
làng quê, bờ ruộng, ánh trăng…
những luống cày đi
mãi không ra khỏi giấc mơ
những vệt bùn quấn riết
kẽ chân!
Chú tôi!
cây cột cuối cùng nối
giữ giữa bao thế hệ
đã rời đi
mang theo một phần
gia phả về với đất sâu
mảnh đất bốn mùa
chiêm trũng!
bỏ lại chúng tôi - lớp
người nửa quê nửa phố
ăn hạt cơm không hình
dung được bao giọt mồ hôi thấm mặn kiếp người!
Từ hôm nay gió đã
không còn gọi tên ai khi qua ngõ
bữa cơm chiều thiếu một
tiếng ho
chỉ còn gặp lại trong
mơ
ký ức theo người khuất
giữa ao trăng!
GIẤC MƠ CÒN MÃI
Đôi mắt của thầy đã
khép lại như cánh cửa trước khi mùa hạ vào lớp
bài thơ của con không
có dấu chấm hết khi cơn gió buổi chiều dừng lại khung cửa sổ khoa Nga
Mãi mãi con nợ người
những kiến thức và ngôn ngữ không được rao giảng
Thầy đã khép lại rồi
nụ cười hiền
đã rất xa trong ký ức
con
chữ thầy vẫn nằm lại
trên bảng đen nơi giảng đường
Lớp phấn chưa khô lời
dặn còn dang dở
Thầy đã dạy chúng con
phát âm những bài học đầu đời bằng lòng kiên nhẫn
bằng sự vị tha dẫu
cánh cửa cuộc đời luôn xô lệch
Thầy luôn hiện diện
trong ký ức chúng con với mái tóc như tuyết trắng đầu đông, dịu dàng và thuần
khiết
dưỡng nuôi những tâm
hồn trong veo tuổi mười tám đôi mươi
nơi trái tim là ngôn
ngữ duy nhất
buồn vui không cần dịch
nghĩa
Thầy đã dạy chúng con
tình yêu thương bằng tiếng nói không phải tiếng mẹ đẻ nhưng chứa chan hồn Việt
Thầy ơi
hãy mỉm cười một lần
nữa
cho chúng con luôn cảm nhận được bài học cuối cùng của người vẫn đang được giảng ở một nơi rất xa!

