Nhà thơ Lương Cẩm Quyên _ Giấc mơ chảy ngược

 

Nhà thơ Lương Cẩm Quyên hiện sinh sống và làm việc tại TP.HCM; Hội viên Hội Nhà văn TP.HCM.

Các tác phẩm đã xuất bản: Sao Không thể một lần chạm sóng; Mắc bẫy trăm năm; Bật cúc đêm.

Trong quá trình hoạt động sáng tác, chị đã gặt hái được những thành tựu nhất định, với các giải thưởng:

   •   Giải Khuyến khích Cuộc thi sáng tác Sơn La.

   •   Giải C Cuộc thi Cội nguồn làng Chùa.

   •   Giải Thơ hay Nguyên Tiêu 2019

 


TÓC SÔNG


Sông đội trời đi ngang mùa cũ

Gió quấn phù sa lên tóc lục bình

Có tiếng ai cười trong con nước vỡ

Mà bên bồi chẳng kịp giữ nhau xanh

 

Chiều mắc võng trên lưng cầu gió

Dốc nắng nghiêng hờ hững bãi bờ

Trời chảy xuống thành mưa rất lạ

Ướt dấu chân người đã hóa hư vô

 

Ta nhặt được một bông bần sót

Giữa mênh mông sông chẳng nhớ nguồn

Có phải tóc người bay trên sóng

Mà ta nghe thấm cả hoàng hôn?

 

NGƯỜI ĐI NHẶT NẮNG

 

Có người đi nhặt nắng rơi

Vắt lên bờ giậu phơi lời chợ phiên

 

Cọng rau gầy guộc trong đêm

Héo theo tiếng quẩy gánh mềm nắng trưa

Gió xô chợ xép nghiêng mùa

Mà đôi quang gánh vẫn thừa mồ hôi

 

Mẹ đi từ bến xa xôi

Mang về đôi mắt mặn mòi mà thương

 

Người về hong tóc bạc sương

Mà nghe gió cuốn con đường phía sau 

Có ai đếm được nông sâu

Bàn tay lận đận bạc màu tháng năm?

 

GIẤC MƠ CHẢY NGƯỢC

 

Có một dòng sông chảy qua giấc mơ, mang theo tiếng mẹ ru bằng nước mắt, cha gánh gió lên đồi, tóc sương bạc nắng bàn chân nứt nẻ vẫn bám chặt vào quê

 

Có những mái nhà in bóng trăng xa tiếng gà gáy khản vào mùa mất ngủ, cánh đồng cũ, bãi bờ từng mảnh vụn, gom hết vào tay – thành cội nguồn ta.

 

Có một giọng nói đã hóa thịt da, là câu ca dao, là lời ông kể, tiếng dao cạo vào tre, tiếng cối gạo mùa lúa mới, là lịch sử nằm trong vết nứt bờ ao.

 

Có những dòng thư ngả màu như lá, chẳng ai nhớ người viết tự khi nào, chỉ biết rằng trong từng nét mực nhòe vẫn còn cả một quê hương thở dài theo năm tháng.

Dù đi đâu, cội nguồn không lạc, ta trở về, đứng dưới mái nhà xưa, gọi một tiếng cha, cúi đầu bên nấm mộ, thấy giấc mơ mình chảy ngược – thành sông.

 

SẨY SÀNG LỤC BÁT CHÂN QUÊ

 

Ta về với mẹt, thúng, nia

Sầy sàng lục bát chân quê tìm mình

Tay nâng hạt chữ phù sinh

Hồn sen thơm ngát trên hình dáng câu

 

Ta về thương lấy áo nâu

Bên gian bếp cũ mái đầu lấm tro

 

Nghe trong vỏ lúa câu hò

Bóng con sáo sậu lò dò kiếm ăn

 

Nghiêng nia sàng lại bụi trần

Thấy ta còn giữa bâng khuâng với làng

Rạ rơm mưa ủ nắng chan

Nghe câu lục bát nhẹ nhàng bay lên

 

Ta về ươm lại màu sen

Bùn non thơm ướt hai bên gót trần

Khói lam lỡ hẹn mấy lần

Mạ non nhắc chuyện cơ hàn tuổi thơ

 

Dưới ao cá quẫy trắng bờ

Con nhện lội nước con rô dậy thì

 

Mẹ ngồi đếm tháng năm đi

Đong trong vành thúng thầm thì tiếng quê

 


HỒN GỐM

 

Dọc chiều dài dáng hình chữ S

có những giấc mơ được nhào nặn bằng tay, đất mềm như lời ru của mẹ

 

Bùn non, đất sét, mồ hôi, nước, lửa quyện vào nhau thổi hồn người, hồn làng vào gốm,

vẽ dáng hình dân tộc lên vết tích thời gian, khắc họa thành những hoa văn hồn Việt

 

Như đất nước, đi qua thăng trầm lịch sử để hóa thân thành gốm,

để hồn làng còn mãi trong màu men nâu.

 

Những người thợ gốm vuốt ve từng dáng hình, vẽ lên đất những nỗi niềm khao khát, gửi lòng mình vào những vòng xoay.

 

Bàn xoay chậm rãi, đất thành hình dáng,

mỗi vòng quay là một lần hóa kiếp, mỗi kiếp người ký thác với nhân gian.

Họ lắng nghe đất cựa mình trong lửa, tiếng của làng, của lửa, của đời nặng như mùi rơm cháy thấm vào men, thấm vào người.

 

Khi một chiếc bình rời lò, mang theo hơi thở của đất, dấu tay người thợ còn in trên men.

Qua bao mùa gió quẩn, lửa vùi, bao cơn mưa nhòa bóng bếp, bao ánh mắt dõi theo trong lặng lẽ.

 

Biết bao điều không thể nói, nằm lại trong men, trong dáng hình, trong đất, trong tay người, trong dấu tích ngàn xưa.

 

Có những chiếc bình trầm tích dưới lòng sông, gối đầu lên cát, ôm giấc ngủ ngàn năm.

Nước vỗ về men, rêu phong gọi gốm, đất hóa thành gốm, rồi luân hồi thành đất, chỉ có lửa còn giữ ký ức của hình hài.

 

Người thợ già nhắm mắt trong hơi thở cuối cùng, bàn tay vẫn còn vương màu đất đỏ.

 

Lửa trong lò, tưởng như lặng xuống, nhưng chưa bao giờ tắt dưới tro tàn

Lửa âm ỉ như hơi thở của làng, như mạch ngầm chảy mãi trong từng thớ đất.

 

Chỉ còn những chiếc bình vẫn lặng lẽ nhìn thế gian, như đôi mắt của làng, chưa bao giờ nhắm lại.

 

Đăng nhận xét

Mới hơn Cũ hơn