Tác giả Trần Thanh Chương, Sinh tháng 5/1952 tại Thanh Hóa.
Hiện là: Đại tá, bác
sỹ, Thầy thuốc ưu tú, Hội viên hội nhà văn Tp. Cần Thơ
Các tác phẩm đã in:
-Xôn xao đầu Hạ -
Thơ- Nhà xuất bản Trẻ 2007
- Đêm vượt sông -Truyện
ngắn, ký sự -Nhà xuất bản Hội nhà văn 2016.
- Huyền thoại giữa đời
thường- ký sự, tản văn - Nhà xuất bản Hội nhà văn 2020
- Về lại sông Chanh -
Truyện ngắn, ký sự, tản văn - Nhà xuất bản Quân đội 2022.
NHỚ CỬA TÙNG
Đã lâu xa cách Cửa Tùng
Muốn về thăm lại quá chừng người ơi!
Năm mươi năm lẻ qua rồi
Cảnh xưa có khác? Tình người ra sao?
Con đò chở lính năm nao
Và O du kích “cắm sào” nơi mô?
Cát Sơn cồn cát nhấp nhô
Hàng dương xanh ngắt bây giờ còn không?
Tùng Luật làng cá ven sông
Ngư dân lưới bủa, buồm giong mỗi ngày?
Một thời con sóng nơi đây
Cũng chia hai nửa vơi đầy nhớ thương
Câu hòn bên bến Hiền Lương
Giữa chừng tắc nghẹn, đêm trường chia đôi ...
Cầu nay kết nối nhịp rồi
Cửa Tùng sóng có vỗ lời bình yên?
MÙA XUÂN VẪN CHỜ
Em ơi đời đẹp lắm
Dẫu chưa là như mơ
Hoa ơi bao giờ nở
Để mùa Xuân mãi chờ
Biển mênh mang Long Hải
Sóng xô bờ triền miên
Tên kia ai khéo đặt
Để Biển-Rồng nên duyên
Rừng Cần Giờ ngút ngát
Biếc xanh màu nguyên sinh
Vết đạn bom còn đó
Chim ríu ran chuyền cành
Trập trùng đồi chiều vắng
Thác Giang Điền reo vui
Hoa địa lan ven suối
Nở trắng màu tinh khôi
Vàm Cỏ Đông cuộn chảy
Tiếng hát còn ngân xa
Chợ hoa đêm họp muộn
Vẫn tươi vui mọi nhà
Em ơi đời vẫn đẹp
Dẫu chưa tròn bài thơ
Bởi hoa kia vẫn thắm
Và mùa Xuân vẫn chờ.
THÁNG NĂM
Thế là lại đến tháng Năm
Hoa phượng lại nở, hoa xoan rụng dần
Hình như còn lại chút Xuân
Hình như vọng tiếng về ngân thuở nào
Tuổi xuân vừa mới hôm nao
Giật mình trông trước ngó sau đã già
Trẻ trung chỉ có bạn ta
Chiến trường nằm lại mãi là trai tân
Thơ tình chưa kịp gieo vần
Ta trao cho bạn gái lần đầu yêu
Hình như hôm ấy xế chiều
Tháng Năm trường cũ rất nhiều phượng bay
Sân trường thời chiến đổi thay
Thành nơi tiễn những chàng trai lên đường
Cánh thư bạn gái hậu phương
Đến tay ta giũa chiến trường mùa khô
Ngày vui thống nhất rợp cờ
Tháng Năm ta khoác ba-lô trở về
Hoa phượng vẫn thắm ven đê
Trường xưa còn đó, lời thề thì không
Bạn ta con bế con bồng
Ta đi lạc lõng giữa đồng ban trưa
Tình duyên lắm lúc như đùa
Mấy mươi năm lẻ ngỡ như vừa mới đây
Ngẩng đầu vuốt mái tóc mây
Còn vương mấy sợi xanh ngày xa xôi
Tháng Năm phượng nở rực trời
Cho ta sống lại một thời tháng Năm.
