NỨT RA TỪ ĐÁ
Mở đầu bài Chiều Lương Sơn (Trích tập thơ Nứt
ra từ đá của nhà thơ Phạm Phương Lan) có câu:
“Nứt ra từ đá"
Cây mọc xanh đời”
gợi cho tôi một hình ảnh đẹp đó là sự sống bật
lên từ nơi tưởng như khô cằn, cứng lạnh nhất. “Đá” là nghịch cảnh, là giới hạn,
là cái khép kín; còn “cây mọc xanh đời” là sức sống, là hy vọng, là khả năng
tái sinh.
Sau khi đọc tập thơ được nhà thơ tặng ở TP
HCM, tôi bắt gặp cây bồ đề mọc lên từ kẻ nứt một bức tường gần đó, cây xanh
tươi giữa ngày hè tháng 5/2026.
Về quê ra vãn cảnh đền Nghĩa vương Nguyễn Biểu
bên vách đá bờ hồ bán nguyệt (dưới hồ hoa súng nở tím hồng), tôi sững sờ trước
1 cây bồ đề cũng:
“Nứt ra từ đá"
Cây mọc xanh đời”.
Bên trong đền hai cây xà cừ cổ thụ bị bão
quật đổ, được bà con thuê máy cẩu dựng lại. Cuối cùng cây vẫn tróc vỏ, chết
khô!
Chiêm nghiệm bài thơ và thực tế đã làm tôi
trăn trở về kiếp nhân sinh vô thường trong cuộc đời này.
Tức cảnh tôi vội làm bài thơ
SINH DIỆT
Xà cừ ngạo nghễ bóng trăm
năm
Bão dữ xô ngang, phách lạc
trầm
Kẻ cứu trầm luân, đành mệnh
diệt
Người nương bến tạm, chịu
sai lầm.
Bồ Đề rễ mọc từ kẻ đá
Nghịch cảnh vươn mình, tỏa
ánh tâm
Tự tánh bừng sinh, bừng
tuệ giác
Ngàn thu Đạo Pháp vẫn xanh mầm.
*Thiện Lạc -Trần Quốc Thường