NGƯT. Phạm Quốc Phong _ Bước chân hoàng hôn

 

         Nhà giáo ưu tú Phạm Quốc Phong - Sinh quán: Đức Thọ, Hà Tĩnh. Thầy được đông đảo các thế hệ học trò cũng như giới Toán học nước nhà biết đến là một nhà giáo tài hoa, một nhà Toán học nổi tiếng với nhiều công trình khoa học về Toán học được giải thưởng danh giá của nhà nước như:
- Nhà giáo Ưu tú do Nhà nước phong tặng
- Huân chương lao động Hạng Ba
Huân chương Vì Khoa học và Công nghệ
Huân chương chống Mỹ cứu nước - Hạng Ba
Giải thưởng  Lê Văn Thiêm
- Danh hiệu Viên phấn hồng
- 6 Bằng Lao động Sáng tạo về Phương pháp giảng dạy Toán học PTTH
Cùng vô số các giải thưởng danh giá khác nhau của ngành giáo dục cũng như của Nhà nước trao tặng. 

Cuộc đời Thầy tưởng như chỉ có Toán học và khoa học giáo dục. Ấy vậy mà vẫn luôn ẩn chứa bên trong một hồn thơ đầy lãng tử, tài hoa.
Trang Thơ và Đời hân hạnh giới thiệu chùm thơ của Thầy 
đến độc giả gần xa.

NGƯT Phạm Quốc Phong trong vòng tay yêu thương các thệ hệ học trò

        BƯỚC CHÂN HOÀNG HÔN                                                               

 

              Trời buông màn đêm,

              Mặt trời đã tụt xuống bên kia

              Từ lâu...

                      Đi ngủ.

                                 Mình tôi,

             Tôi vẫn thường thích thú rảo bước trên những

                                      con đường trong buổi hoàng hôn.

 

               Xa xăm chân trời,

              Thiên nhiên đã bắt đầu thắp các vì tinh tú

              Nhừng con chim cuối cùng bay về tổ ngủ

              Bầu trời yên lành

             Tôi rảo bước dưới ánh trăng.

 

             Có những vòm cây,

             Trong ánh trăng ta tưởng như những ngôi nhà

                     Mới xây

                              Lấp ló

             Có những con đường sáng bạc tựa dòng sông

             Hai bên bờ những cánh buồm dong

                  Nâu đỏ.

                          Nơi ngã ba đường

                                      Tôi đứng

                                               Sao sáng đầy trời

                 Lập loè xa xa ánh lửa   

                 Một con chim thức giấc vụt mình bay ra khỏi cửa

                 Cành cây nghiêng ngã cheo neo

                 Tôi ngơ ngác nhìn cánh trắng luồn theo...

 

                                Quỳnh nghĩa, 19 -12 – 1971

 

                NHỮNG NGÀY CUỐI...

 

                 Những ngày cuối cùng trước lúc xa em

                  Anh muốn ghi lấy những gì yêu dâu

                  Em ơi… Đời bộ đội mịt mù xa con đường chiến đấu

                 Em có hiểu lòng anh những giờ phút sống bên em …

 

                 Anh muốn ôm đi hết cả ánh mắt dịu hiền,

                 Muốn ủ vào lòng đừng sót đi một lời trìu mến.

                 Anh muôn ghé trên đôi mi dài như sóng biển

                 Nghe tiếng vỗ tâm hồn, tha thiết những yêu thương … 

 

                  Những ngày cuối cùng anh chẳng muốn xa,

                  Chỉ quây quần trong ngôi nhà trọ nhỏ,                     

                  Để rồi đây những đêm trường trăng gió,

                   Sưởi ấm lòng là những phút giây …!

 

       Cuộc đời người lính chiến đó đây,

                 Đỏ nắng …

                      Trắng mưa …

                            Đói lòng…

                                  Khát dạ.

                 Những buồn vui và bao điều vất vả,

                  Anh hiểu nhiều nên thương quá em ơi…

 

                   Những ngày cuối cùng sao chẳng dài hơn

                   Để anh tâm sự cùng em những lời gửi gắm

                   Để lâu thêm hơn những phút giây say đắm

                   Cho thỏa những ngày đằng đẳng xa nhau.

 

                     Anh muốn ở với em ngày nữa

                     Nhưng hết rồi, phép chỉ có thế thôi,

                     Lại những ngày cách biệt xa xôi                   

 Ôi tha thiết .. yêu thương… trào lên..tắc nghẹn…!

 

                    Em tiễn anh đi trên chặng đường dài bao kỷ niệm…

                    Giữa những quả đồi hoa nở

                    Loang tím chân trời… .

                                      Sắc tím Hoa Mua!

                                  

 Nghĩa Đàn, tháng 4/1972


                     GIẶC MỸ CÒN, CÒN NHỮNG CHUYẾN RA ĐI

 

Ta ra đi,

                      Quyển vở còn chưa giở hết những trang sau,

                      Nét phấn thầy đưa còn lưng chừng bảng.

 

                     Ta ra đi,

Thầy vẫn còn đang giảng,

                    Đất nước hai miền đang gọi những người con.

 

       Vâng:   Vì ngày mai vĩnh biệt khổ đau !

                 Sẽ có dấu chân con trên những con đường hành quân không nghỉ,

                 Sẽ có con trên chiến hào bên bao đồng chí…

 

      Tổ Quốc ngàn đời là thế. Bỗng dưng lòng tôi nghĩ tới Hoàng Sa, Trường Sa…./.              


               NẾU MỘT NGÀY  TRÁI ĐẤT NGỪNG QUAY

 

               Nếu một ngày trái đất ngừng quay

               Vẫn biết đó là điều không thể

               Vẫn một điều: nửa của nhau là thế

               Yêu nhau hoài, như trái đất chẳng ngừng quay…

                                                       

                 Yêu nhau hoài, như trái đất chẳng ngừng quay…

                 Như chát mặn nồng cay là gừng, là nước biển

                 Một nửa của nhau là điều bất biến

                 Giữa dòng đời vạn biến vạn đổi thay

                                                                 

               Yêu nhau hoài, mặc trái đất chẳng ngừng quay…

               Một nửa của nhau, mình ơi là thế

               Chẳng hẹn thề dời non lấp bể

               Chỉ biết cuộc đời là để có nhau …!

 

               TP. Hồ Chí Minh, 19/01/2015

 


LỜI RU CỦA MẸ

 

1. Đung đưa nhịp võng trưa hè

Lời ru của mẹ mát che cuộc đời

 

2.  Lớn lên đi khắp phương trời

Võng ru của mẹ là nơi an lành

 

3.  Cây đa bến nước sân đình

Lời ru của mẹ niềm tin cuộc đời

 

4. Ngoài kia gió thổi bờ tre

Nồng say giấc ngũ trưa hè võng ru

 

5. Mưu sinh bươn chải muôn nơi

Gian lao càng nhớ ân lời mẹ cha!

  TP. Hồ Chí Minh, 2012

 .........................................................................................   

            



"Khép lại gác vào thời gian
Cỏ cây còn nhớ gian nan một thời"
PQP



Đăng nhận xét

Mới hơn Cũ hơn