Nhà thơ Minh Đan tên đầy đủ là Lữ Ngọc Minh Đan, còn có bút danh Lọ Lem Đất Võ, sinh năm 1979 tại Bình Định, nay thuộc tỉnh Gia Lai. Hiện chị đang sống và làm việc tại TP.HCM.
Chị là Hội viên Hội Nhà văn Việt
Nam, Hội viên Hội Nhà văn TP. Hồ Chí Minh.
- Giải Tư cuộc
thi thơ Nhân nghĩa đất phương Nam lần thứ 2, năm 2024, do Hội Nhà văn TP.HCM tổ
chức.
- Giải Ba (không
có giải nhất) cuộc thi thơ Haiku Việt, năm 2023.
- Tặng thưởng văn
học Hội Nhà văn TP. Hồ Chí Minh trao cho tập thơ Phút bù giờ năm 2022.
- Giải Ba (không
có giải nhất) cuộc thi bút ký Những
hy sinh thầm lặng, năm 2022, do Hội Nhà văn TP.HCM tổ chức.
- Giải Nhất cuộc thi viết Về nhà, năm 2021-2022, do CNMN Nhà xuất bản Hội Nhà
văn phối hợp với Trang thông tin điện tử Hội Nhà văn Việt Nam (vanvn.vn) tổ
chức.
- Giải Nhì (thơ)
cuộc thi sáng tác về ngành cao su Việt Nam, năm 2013, do Tập đoàn công nghiệp
cao su Việt Nam tổ chức.

·
Ghen
Xinh đẹp đi
Xinh đẹp đi
Cơn cớ gì quyến rũ người tình tôi?
Ngang dọc
Thậm thụt váy
Hớ hênh
Gió vô tình
Lùa
Đỏ mặt
Thì thầm gió nhắc:
“Đừng ghen”.
·
Miền gió chướng
Gió
mười phương bật thức đại dương
Cô
đơn em
Băng
băng sóng vực
Đứng
lên thôi
Cho
rạn vỡ máu
Gió
lịch xịch
Trăm
năm phơi ngửa cội nguồn
Giữa
lốc cuốn sa mạc
Chán
chường
Xương
rồng mọc
Bão
cát khua động niềm im lặng
Hoa
nở
Màu
hy vọng!
·
Ngai tình
Anh đặt môi hôn
lên mắt gió
Tiếng thở căng
mùi da non
Em lên ngai từ
mũi tên
Bầu sữa thơm
ngày thai nghén
Rúc vào anh
khoảng lặng
Mười ngón tay
lướt sóng thủy triều
Bóc tán lá vàng
khô khốc
Bỏng rát nhau.
· Xin giữ đời nhau
Xin
giữ lòng nhau như đã
Từng
gieo da diết bên trời
Nỗi
nhớ mượt mà cánh lá
Mọc
trong bóng gió vừa rơi
Ơ
kìa! tháng ngày lật đật
Neo
vào hi vọng rồi tan
Hai
đầu nắng mưa được mất
Tình
nhân cơn bão vừa ngang
Xin giữ mùa vui như đã
Từng gieo hoa trái đơm
cành
Tiếng hát ngọt lời ngày
lạ
Mặt trời dìu dịu mát
xanh
Ơ kìa! rót lòng hạnh ngộ
Mai này mơ mộng hồn
nhiên
Anh về từ trong môi mắt
Em nghe cơn nhớ vừa
thiền.
·
Biển mặn
Tan
bờ rồi
Sóng
không buồn vỗ
Muối
không buồn mặn
Em buồn
gói tên anh vào ngọn trắng
Dưới lòng
sâu nụ hôn
Cát
Mất nhau
Biển cạn
Cát bỏng
Em vụt
tay
Khuấy những
giọt nước mắt.
·
Nghe nhạc
(Viết từ tâm dịch TP.HCM năm 2021)
Bản nhạc không lời dỗ tôi
Bằng sự cố gắng vô hình
Hy vọng xoa dịu thành phố ngập ngụa
trong dòng sông nước mắt
Tiếng nhạc nước êm êm
Chảy tràn qua hồn tôi rượt đuổi
những lời kêu cứu
Ai đó đói lả sau những rào chắn, dây
giăng
Trên chiếc container vô cảm kia
Có bao nhiêu bọc nilong trắng chờ
hỏa táng?
Xin nhẹ tay kẻo làm đau người mất
Họ đã đi, đừng để chết hai lần
Nếu đêm nay là tận thế
Hãy ru tôi trong giấc mơ thiên thần
Bên những linh hồn tìm đường về cõi
Niết
Câu thơ thay tôi khâm liệm những đớn
đau.
·
Thức tỉnh
Thế giới
không ngừng lo lắng về cô-vy
Loài người
không ngừng chiến đấu vì cô-vy
Tôi không
ngừng thức tỉnh chính mình
Trong sáng
quá!
Không đuổi
kịp lưu manh đang chế ngự
Đành ngụp
lặn vào... thơ
An nhiên làm
một kẻ khờ
Ước mình là
loài chim chóc
Thư thả
chuyền cành, tắm nắng lượn vui
Tự do hát
lời tỏ tình bên cánh hoa xinh
Không gợn
nỗi niềm nhân thế
Không lo
dịch giã, cách ly
Không buồn
ai còn ai mất
Cứ sải cánh
bay bay bay
Ước mình là
viên đá cuội
Thanh thản
ngồi tĩnh lặng ngắm trời cao
Mở lòng vào
cõi hư vô
Nghe thông
reo, suối chảy dỗ yên ánh sáng
Thỏa một đời
đá thức
Lại ước thời
gian ngừng trôi
Xuân không
mang lộc non đếm tuổi
Nếp nhăn
chẳng lấy cớ sinh sôi
Tóc chẳng
buồn điểm thêm sợi bạc
Điều ước bao
giờ hóa thật
Khi lòng người
đầy túi tham?
