TẠ ĐỜI MỘT NỖI NIỀM RIÊNG
Con xin mua bớt những ưu phiền
Đổi lại làng quê chữ bình yên
Mặn mi hoà lẫn trong dòng xiết
Văng vẳng đâu đây tiếng sấm truyền.
Ai chia long mạch làm trăm khúc
Nghịch thiên, đảo lý, chí tai ương
Ai oán rừng thiêng ngàn linh khí
Thần dân bỗng hoá cõi vô thường.
Ai kẻ ngạo đời dời non lấp biển
Ai tang thương bão lũ triều cường
Ai khóc ròng đồng trơ nắng hạn
Ai thấu luật đời thuận lẽ tự nhiên?
Con về xin tựa mái hiên
Tạ đời một nỗi niềm riêng cậy nhờ
Đốt lòng cháy một câu thơ
Khẩn cầu mưa nắng thuận bờ bình an.
PPL-03/12/2025
Chuyên mục:
Thơ
