KHƯỚT KHƯỢT MÔI MỀM
Em lạc bước mình vào một đêm quen
Nơi ánh đèn neon chớp bùng dàn nhạc
Những ly rượu nồng cay mà mắt môi lạ lẫm
Bốn bề những gương mặt nhoà hoen.
Em lạc bước mình khật khưỡng ma men
Sao chẳng thể nào say để quên đời bề bộn
Quên khuấy đi lời dối gian thề hẹn
Quên đất, quên trời, ảo ảnh trần gian.
Em ước mình quên cả những hỏi han
Giả vờ quan tâm mà thật lòng phỉnh nịnh
Em ước lòng người bớt tham cầu toan tính
Bớt gian manh, điêu đứng, lọc lừa.
Em tự vấn mình giờ đã say chưa
Sao đắng đót lòng, chát chua thế sự
Loài người ơi, ủ mưu làm chi nữa
Cạn cõi trăm năm, đâu giữ được gì.
Em dục mình chếnh choáng nữa đi
Chẳng biết tận cùng lòng người đâu giới hạn
Khướt khượt môi mềm, nát tan vỡ rạn
Cũng chẳng muốn mình tỉnh táo nữa mà chi.
Cõi người nông nổi vô tri
Cõi đời phi lí thành trì vô minh
Ta về quán chiếu lặng thinh
Nghe tim mình uống cạn tình nhân gian
Mèm say chuốc nỗi ruột gan
Quên đi tạm bợ trần gian tội tình...
PPL-25/10/2025
