KHÚC GIAO MÙA
Mùa Sài Gòn chợt dịu gió hanh hao,
Cơn mưa nhỏ ướp mềm bao đại lộ.
Lá khẽ động, mùa nghiêng trong kẽ phố,
Chớm đông rồi,
rất nhẹ phải không anh?
Hàng cây cũ thay màu áo mong manh,
Lá vàng rụng chao nghiêng miền ký ức.
Nắng thôi gắt, gió len qua lồng ngực,
Tim bâng khuâng nghe phố hát giao mùa.
Đông chớm rồi, ai về
dưới cơn mưa
Khăn gió ấp ôm, ấm nồng
phố thị
Yêu lắm bờ vai, ánh
nhìn tri kỷ
Thưa, dạ ngọt ngào, tâm ý gởi trao
Cơn gió dỗi hờn xắt
xéo lao xao
Cũng biến tan theo
mưa rào ngày cũ
Hào sảng, rổn rang tấm lòng Nam Bộ
Chưa đi
xa đã nhớ muốn quay về.
Đông chớm
mùa, tất bật những đam mê
Dẫu bộn bề vẫn giang
rộng vòng tay hào sảng
Vẫn giúp đỡ, sẻ chia,
nghĩa tình bè bạn
Trái tim phương Nam
nhịp đập Sài Gòn./.
