BỎ RỒI HƯ KHÔNG

  






Ta về ru lại lòng ta

Một nắm cơm cà chát mặn tình quê

Gió lào cháy bỏng triền đê

Cháy cơn khao khát nẻo về bến sông

 

Trời đông sèm bếp lửa nồng

Phương xa sèm nỗi ngóng trông xóm giềng

Dẫu đi xuôi ngược man thiên

Lòng con xứ Nghệ một niềm thuỷ chung

 

Tóc dài mướt rượt như nhung

Lời yêu trọ trẹ, thẹn thùng nỏ trao

Để cho thương nhớ gầy hao

Để cho ai nớ cồn cào rọt gan

 

Ta về quán chiếu đoan trang

Bỏ thị phi với mơ màng lả lơi

Bỏ buông khóc khóc cười cười

Bỏ bon chen phố, bỏ lời ghét ganh

Cõi đời sắc sắc không không

Còn ta với một đôi dòng thơ buông...

 

PPL-21/10/2025





Đăng nhận xét

Mới hơn Cũ hơn